ì thế này, cô có nên tin người này là Cao Thế Hùng ko. Trong khi đó bên cạnh cô Quân lại vừa thở dài, lại là một hiểu nhầm nữa giữa anh và cô. Hoá ra lúc nào anh cũng là người suy diễn và hơn hết,
đến tận bây giờ anh mới biết vợ mình là người “ thủ đoạn” thế nào.
Ai nấy sau khi im lặng thì bỗng vỗ tay dạ dan cho sự thay đổi bất ngờ
của cáo già khiến ông ta hơi bối rối. Nhưng nhanh chóng lấy lại thái độ
thường ngày ông ta huých tay Quân:
- Còn ko mau đưa con ngốc này về.
“ Con ngốc”. tin rồi, bây giờ thì tin rồi. kẻ gọi cô là con ngốc ngoài ông ta ra chẳng còn ai.
Vậy là sau màn đánh úp vừa rồi cô đã để anh thắng thế và giờ đây đang yên vị trong xe anh ra khỏi đài truyền hình.
Ngồi từ nãy đến giờ trên xe Thiên Di mới sực nhớ mình chưa biết rõ điểm
đến. anh vẫn đang tập trung lái xe ko biết cô đang dáo dác nhìn quanh:
- Chúng ta đi đâu vậy.
- Về nhà- Quân ko suy nghĩ đáp lại ngay
Thiên Di lại thẫn thờ nhìn ra ngoài đường. Mọi người bây giờ mới lục đục bắt đầu một ngày mới.
Cô thở dài. Về nhà. Phải, nó đã từng là nhà của cô nhưng giờ thì ko. Nghe tiếng thở ưu tư bên cạnh Quân nhìn cô lo lắng
- sao vậy
- Anh … có thể đưa em về nhà ko? Ý em là căn hộ của em.
Quân lại đưa mắt nhìn ra xa xăm về phía trk. Anh khẽ “ukm” một tiếng.
Âm thanh nhẹ cất lên rồi chìm nghỉm vào ko gian yên lặng trong xe.
Một toà nhà năm tầng nhỏ bé giữa lòng đô thị phồn hoa.
Quân bước vào căn hộ nhỏ của cô. Tông chủ đạo ở đây là màu trắng. Nhẹ
nhàng mà tinh khiết. Tuy nhiên anh nhanh chóng nhìn ra những điểm khác
thường trong nhà. Ngoài phòng ngủ đk sắp xếp đơn giản với một chiếc
giường đơn, một bàn làm việc, một kệ tivi thì phòng khách và nhà bếp lại ngược lại. Ở hai nơi này đều chẳng có gì ngoài mấy cái thùng cát tông.
Rõ ràng từ khi chuyển về đây ngoài phòng ngủ ra cô chưa hề dỡ đồ ra khỏi hộp. Nhìn nó giống hệt một căn nhà trống vẫn đợi người đến thuê vậy.
- Em sống thế này trong thời gian qua sao.
Hiểu ý anh muốn nói gì, cô chỉ cười. Cô đưa cho anh một cốc nước
- Phần lớn thời gian đều ở đài truyền hình, ở nhà ko nổi 4 tiếng một ngày thì dọn ra làm gì.
Quân ko nói gì nữa, anh chìm vào suy nghĩ.
- Hay em dọn về biệt thự đi. ở thế này …. – Quân đưa nhanh mắt nhìn quanh.- Ko tiện cho 2 mẹ con lắm.
Thiên Di dừng công việc dọn dẹp đang làm lại:
- Em thấy thế này cũng ổn rồi, có mỗi mình em, ko có gì bất tiện cả. Hơn nữa….
Cô lại im lặng một lúc mới nói tiếp
- Chúng ta ly hôn rồi, ở chung mới là ko tiện. còn Huyền Thư nữa, rắc rối lắm.
- Nhưng, em ko nghĩ cho con sao.
- Anh ko phải thấy áy náy nhiều về đứa trẻ, cũng ko phải quá lo về nó. Em tự lo cho 2 người đk
Quân vẫn muốn cô về nên dù ko thích nhưng đành dùng chiêu cuối
- vậy còn mẹ anh.
Thiên Di chưa nghĩ đến điều này. Thấy cô lép vế, anh lại tiếp
- Mẹ chưa biết chúng ta ly hôn, mà cho dù biết thì chắc gì bà đồng ý,
bây giờ có đứa bé rồi mẹ sẽ thà chết chứ ko để chúng ta chuyện này xảy
ra đâu.
Quân nói đúng. Ngày trk 1 thân 1 mình thì ko sao. Nhưng bây giờ có con rồi. đời nào ông bà chịu bỏ cháu.Haz. Quả thật chuyện này
phức tạp hơn cô nghĩ rất rất nhiều.
Và hiện tại, sau 1 phút yếu lòng Thiên Di đã đứng trong căn biệt thự. Màn thuyết phục vừa nãy tại
căn hộ của cô, Thiên Di đã đồng ý. Sau khi ngồi lại bàn bạc, 2 người đã
đi đến thống nhất chung: Cô về sống ở đây cho đến khi đứa bé ra đời rồi
tính tiếp. Suy đi nghĩ lại cách nào cũng dang dở, thôi thì đành dùng kế
hoãn binh vậy. Dù sao thì sau vụ tai nạn vừa rồi cô cũng ko nên ở một
mình. Có anh bên cạnh nhỡ gặp bất trắc cũng dễ xử lí hơn.
Thở cái “ Phù”.
Xách đến cái vali hành lý cuối cùng vào nhà, Quân ngồi phịch xuống ghế đón cốc nước từ tay cô:
- Xong rồi, 1 tuần trk mắt em cứ ngoan ngoãn ở đây đi.
Đang định bước lên sắp lại đồ cô bỗng giật lại
- 1 tuần.- Thiên Di hét toáng lên
Quân khẽ đưa tay day day lỗ tai
- Uk, bác sĩ khuyên như thế, 1 tuần và k đi làm.
Cô ko thể tin đk là mình bị đối xử như thế. Thờ thẫn cầm con dao trong giỏ hoa quả trên mặt bàn, cô đưa về phía anh.
- ý gì đây.- Anh khó hiểu nhíu mày nhìn cô.
- Anh giết em đi.
Hơ. Quân ko nghĩ cô lại sốc đến như vậy.
- Chỉ là 1 tuần thôi, em ko cần phải tham công tiếc việc như thế.
- Tham công tiếc việc. Anh biết ngành đặc thù của em như thế nào ko. Ratting tính theo từng giây, từng phút một đó, ông anh ạ.
Quân vẫn hờ hững đặt cốc nước xuống:
- Anh ko quan tâm, tóm lại 1 tuần này anh ở nhà cùng em. Đừng mong chạy.
Thiên Di cảm thấy áp lực trong máu đang tăng cao đè lên các động mạch
chủ và tĩnh mạch toàn thân. Thái độ nhơn nhơn của Quân càng làm sôi sục
cái ý chí nhảy dựng lên và cắn cổ anh của cô. Bản thân cô cũng tin chắ