XtGem Forum catalog
Bước Về Phía Em

Bước Về Phía Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324024

Bình chọn: 8.5.00/10/402 lượt.

ưng quả thật cô có một thói quen khác người, có lẽ đk hình thành trong môi trường làm việc thiếu ngủ quá lâu chăng, đó là việc luôn ngủ rất
nhiều, ko ăn uống, chỉ ngủ và ngủ thôi. Bằng chứng là đã đến giờ cơm
tối, cô vẫn ko thèm cựa người. Quân ko thể để tình trạng này tiếp tục.
Cứ nói là tẩm bổ nhưng toàn ngủ chứ chẳng thấy ăn thế này thì bổ đk vào
đâu. Anh cố gắng dựng cô dậy, hết kéo tay kéo chân rồi đủ mọi trò mà ko
có hiệu quả. Túng quá anh đành dùng chiêu véo má. Dù ko phải là người có khuôn mặt bầu bĩnh nhưng làn da bà bầu quả thật căng và mịn nha, véo
thích tay thật nha.

Bị cảm giác đau làm gián đoạn giấc ngủ Thiên Di bực bội ngồi dậy đạp Quân một cái thật mạnh khiến anh rơi phịch xuống
đất sau đó là một màn liên hoàn gối ném về phía Quân, căn phòng ngủ đang yên tĩnh bỗng rộ lên 1 loạt tiếng **** thề:

- Az… bực mình cái đồ $@**((&%()@$...

Quân cứng họng ko nói lại đk gì, lĩnh vực ngôn ngữ này anh ko rành cho lắm.

- Em quả là dân giang hồ đó, Di BaBy.- Bây giờ thì anh tin 100% vào tin tức Tú nói hôm nọ ở văn phòng.

Đang mơ màng trong giấc ngủ chưa tròn, Nghe thấy “ Bí danh” của mình cô sực tỉnh, mở to mắt, giọng nghiêm trọng đề phòng:

- Anh, sao anh biết.

- Nghe nói thôi, là thật sao.- vừa nói anh vừa Cúi xuống nhặt mấy chiếc gối cô vừa ném mang lại giường

Cô khẽ nhún vai

- Vang bóng một thời thôi.

Quân ngày càng tò mò:

- Vậy nói đi em đã làm những gì?

Cô trầm ngâm ra chiều suy nghĩ

- Ờ thì…. Ko có gì nhiều. ukm đánh ghen, đánh hội đồng, đua xe, cá độ, thuốc lắc. Những thứ đó hầu như đã thử qua.

Quân chết sững, anh dù là người ăn chơi nhưng dù sao cũng là con nhà
danh gia vọng tộc những việc mang tính chất chợ búa như cô nói anh chưa
từng nghĩ mình sẽ làm càng ko nghĩ mình sẽ lấy một cô vợ đã làm những
việc đó.

Thấy mặt anh nghệt ra cô lại đk 1 trận cười lớn lần nữa trong ngày.

Lại nói….

Khoảng thời gian 1 tuần này đối với Thiên Di quả thật ko khác gì tra
tấn. Không việc làm, không thức khuya, lịch làm việc cũng như sinh hoạt
bị đảo lộn. Cô lúc nào cũng thấy bồn chồn chân tay ko yên. 1 người đã
quen với hoạt động thậm chí là hoạt động mạnh như cô bây giờ lại ngồi ko thế này thì thật ko đành lòng. Muốn trốn đến đài truyền hình 1 chút
nhưng anh cứ kè kè bên cạnh thì sao có thể bước chân đi đk. Có mỗi buổi
tối lên tổng kết ratting và lên kế hoạch một chút anh cũng ko để yên. Cứ đến 10h là lại ngó vào nhắc nhở. Lần nào cũng khiến cô bực bội hét to

- Em chưa buồn ngủ

Nhưng anh thì sao, vẫn mặt dày xông vào phòng dửng dưng như ko có

- Nhưng con buồn ngủ rồi.

Nói xong lại tắt phụt máy tính rồi lôi tuột cô sang phòng ngủ, ôm cô chặt cứng trong tay khiến cô đành bất lực nhắm mắt.

Cuộc sống cứ êm đềm như thế mà qua đi.

Cuối cùng một tuần ở nhà bó gối cũng qua đi, đk quay lại với công việc
thật thích. Thiên Di ôm chầm lấy cái laptop hạnh phúc ko nguôi. 1 tuần
nay, anh ko cho cô đụng vào nó, hết đặt pass rồi lại giấu sạc. Cô nhớ nó lắm rồi.

3h30

Háo hức mở mắt, nhẹ nhàng gỡ tay anh ra, cô lâng lâng bước những bước chân vào phòng tắm đánh răng rửa mặt nhưng
chưa kịp đụng đến cánh cửa thì “ Vụt”. Anh ko biết dậy từ lúc nào đã
bước qua cô rồi chui tọt vào nhà tắm. Trk khi đóng cửa lại còn ngó đầu
ra:

- Đợi đấy anh đưa đi làm

Đưa đi làm. Thôi đi, giống y trẻ
con mẫu giáo ý. Ko thích đâu. Thiên Di còn chưa kịp ú ớ, cứ đứng ngẩn ra trk cửa phòng tắm phụng phịu, anh lại ngó ra 1 lần nữa:

- Sao, muốn vào chung ko.

Cô bĩu môi:

- Ko cần, cảm ơn

Rồi ngúng nguẩy xuống nhà tắm dưới tầng 1.

4h 15

Trong khi cô đang cuống cuồng thúc dục vì sắp đến giờ họp thì anh vẫn
còn đang cặm cụi nào rán trứng nào nướng bánh mì, cái gì mà bữa sáng là
quan trọng nhất rồi nhồi như nhồi vịt mấy quả trứng khiến cô no đến tức
cả bụng nhưng vẫn phải nhắm mắt nhắm mũi mà ăn nhanh để còn khởi hành.

4h30

Đã muộn, vội gần chết mà anh trk khi xuống xe còn kéo cô lại nhắc nhở

- Đừng có uống café, ko đk làm việc quá sức, đi lại nhẹ nhàng ko đk chạy….bla…bla…

Những thứ đó cứ bay qua tai cô vù vù, cô thì nhún nhảy ko yên chỉ muốn dùng băng keo dán miệng anh lại mà thôi

- Thôi đk rồi, con biết rồi bố trẻ.- Ko đợi anh nói xong cô tranh thủ sơ hở mở cửa chạy vụt vào trong

Đằng sau tiếng anh vẫn văng vẳng:

- Biết rồi mà vẫn chạy thế kia ak.

Dạo này cô nhàn nhã hẳn, có lẽ do chương trình đã đi vào quỹ đạo phát
triển một cách ngon nghẻ cộng thêm sự giúp đỡ nhiệt tình của mọi người
với 1 bà bầu như cô nên mỗi ngày Thiên Di chỉ đến đài có mấy tiếng đồng
hồ từ lúc 4h30 đến 9h là đã về nhà. Chiều cũng ko có làm gì, thi thoảng
thì sang nhà ba mẹ anh cho ông bà đk gần cháu. Nói thật là mẹ anh cứ
chiều, chăm lo cho Thiên Di thế này cô thật ko dám nghĩ đến lúc bà biết
chu