Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325300

Bình chọn: 7.00/10/530 lượt.

br/>
Nguyên vội nhìn đi chỗ khác, ấp úng:

- Ai cũng… có quyền… đó… mà.

Lạ nhỉ? Nguyên làm sao thế? Có phải Nguyên đang nghĩ tới cô gái đó nên mới ngập ngừng không? Con bé buông tay Nguyên ra thì Nguyên nắm lại, vẫn quay đi chỗ khác:

- Anh đã sợ… vì… anh… hôn… mà em ghét.

- Em… không ghét.

- Vậy… anh… lần sau… À không… em… thấy thế nào?

Ánh đèn công viên khẽ hắt không đủ để biết mặt Nguyên có đỏ không. Nhưng điệu bộ mắc cỡ đó dễ thương tới mức nó chỉ muốn ôm ghì Nguyên vào lòng, xoa xoa như vỗ về một chú cún.

- Nụ hôn đầu tiên… ngọt ngào hơn em tưởng. Hì hì…

- Ăn gian… em như thế… làm sao anh thắng được? Thật xảo trá mà!

- Em làm sao?

- Không có gì.

- Em làm sao? Nói đi! Nói đi! Nói đi!

Nguyên ngượng nghịu tuột xuống:

- Về thôi!

Đồ ngốc! Khen nó dễ thương khó vậy sao?

Nguyên đưa nó về tới cổng, rồi thủ thỉ vào tai con bé:

- Đó cũng là nụ hôn đầu của anh.

Nguyên nói thật? Hay chỉ nói dối để nó vui? Nó không còn quan tâm nữa, hạnh phúc Nguyên cho nó thừa sức để mọi điều Nguyên nói là sự thật, dù dối trá, dù không.

Chiều hôm sau, Lucky không lên văn phòng mà phi thẳng một mạch vào phòng tập, thay đồ và đeo găng tay trước hàng đống con mắt ngạc nhiên của mọi người. Chú Tuấn ấn đầu nó:

- 8 năm trước gào lên là không bao giờ động vào găng nữa, giờ lại bày trò gì thế?

- Cháu làm việc cần làm.

Nguyên tiến về phía con bé, chưa kịp mở miệng thì nó đấm nhẹ vào dưới cằm Nguyên:

- Đấu một trận đi! Nếu em thắng, anh không được tới bar hai tuần tới.

- … Đây không phải chỗ chơi của em đâu.

- Đấu với em!

- Không.

- Lệnh của sếp đấy!

- Chào!

Nguyên vẫy vẫy. Hình như việc thức đêm quá nhiều sinh ra ảo giác thì phải? Nó nhìn chằm chằm một lúc rồi véo má mà ảo giác vẫn chưa biến mất. Hay do mắt nhắm mắt mở rồi tới câu lạc bộ thay vì tới trường? Con bé quay lại xác định xem mình vừa bước ra từ đâu. À, nhà nó mà. Lucky cười cười với hai hàng mi muốn dính chặt vào nhau, rồi đột ngột chuyển sang chế độ mắt trợn tròn, miệng há hốc khi nhận thức được nó đã thay quần áo xong, đang rời khỏi nhà để đi học, và gặp Nguyên đứng trước cổng nhà.

- Em đón ngày mới buồn cười nhỉ. – Nguyên cười hị hị.

- Sao… đây… lại…

- Sao anh lại tới đây? – Nguyên điền nốt chỗ trống giúp một con bé vẫn chưa tỉnh ngủ – Thì đưa em đi học.

- Vì… à… đi học… - Con bé trầm ngâm một lúc rồi giật mình – Đưa em đi học? Thật á?

- Tay thế này, tới câu lạc bộ cũng chỉ làm cảnh thôi. Chi bằng làm việc có ích hơn.

Nguyên giơ tay với kẹp ngón hôm trước nó nhét vào ba lô. Cũng chịu dùng cơ à?

- Làm công ích thì không có lương đâu nhé.

- Tốt thôi. Vậy việc không lương đầu tiên anh làm là cười một chân giày một chân dép của em.

Con bé nhìn xuống chân. À, ừ, cũng còn may, hôm qua nó còn nhận ra mình đang mặc váy ngủ đứng ở bến bus cơ.

- Chậc, anh đợi em chút nhé.

Nói rồi con bé chạy bay vào nhà thay giày.

- Chưa tỉnh ngủ hả?

- Ừm. Ngủ được có hơn tiếng. Chắc hôm nay em cũng ngủ trong lớp mất.

- Một tiếng? Làm gì mà ngủ có một tiếng?

- Biết làm sao. Bố em vắng nên nhiều việc hơn bình thường.

Nguyên thở dài, lấy cặp của nó đeo vào người, rồi nắm tay kéo nó đi:

- Vậy chiều nay đừng tới Câu lạc bộ nữa.

- Không, phải tới chứ.

- Công việc để sau cũng được mà. Cứ thế này em sẽ xỉu mất.

- Nhưng em tới không hẳn vì công việc mà.

Con bé cười tươi rói với đôi mắt đỏ au. Thực sự thì mấy hôm nay nó ngủ ít thật đấy, nhưng gặp Nguyên là vạch năng lượng lại nhảy bật lên mức max, cười còn không hết, lo gì tới chuyện xỉu chứ. Nguyên cười chịu thua:

- Thật là! Em xảo trá quá mức.

Lại nữa, Nguyên gặp khó khăn trong sử dụng ngôn từ hay sao mà cứ dùng “xảo trá” thay cho “dễ thương” với đôi tai đỏ ửng lên thế?

Đi xe bus là một thú vui. Ít nhất là trong hôm nay. Giờ cao điểm nêm người chật cứng trong xe, tất cả phải đứng sát nhau, trong đó có nó với Nguyên. Mùa hè khiến nhiệt độ trên xe thật nóng nực, một tay Nguyên nắm vào tay cầm phía trên, một tay khẽ chạm lưng nó, như che chắn, như ngượng ngùng. Thực sự thì, lần đầu tiên nó thấy đi xe bus cũng không tồi. Lượng người lên xe càng lúc càng đông, ép nó sát vào Nguyên hơn nữa. Con bé không thể làm gì hơn ngoài việc đặt cả hai tay lên người Nguyên để tránh người mình chạm vào Nguyên nhiều quá. Nó bắt đầu chuyển sang trạng thái chỉ nghe thấy tiếng tim đập. Hai đứa đã từng ôm nhau vài lần, nhưng việc sát vào nhau như thế này mang lại cảm giác hoàn toàn khác, thẹn thùng hơn nhiều, khó xử hơn nhiều. Có một người ở hàng ghế gần chỗ hai đứa xuống xe, Nguyên đẩy nó ra đó ngồi, nhưng con bé lại nhường cho người khác. Không phải vì tốt bụng gì đâu nhé, bình thường, nó chỉ nhường người già, trẻ em và phụ


Duck hunt