XtGem Forum catalog
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323630

Bình chọn: 7.00/10/363 lượt.

t rồi nhếch miệng cười lại với hắn một cái thật thản nhiên và cô còn vui vẻ hơn khi phát hiện ra hắn bỗng giật mình khi cô cười.

Vốn là một đứa con gái không kiên nhẫn và thêm phần mệt mỏi, Uyên chăm chú nghe giảng được vài phút rồi cũng ngáp ngắn ngáp dài ngủ gật, thứ duy nhất lọt tai cô là tên của gã trai đẹp trên bục giảng – Khoa. Xong phần điểm danh cuối giờ, Uyên mừng rỡ đeo cặp lên vai chuẩn bị ra về thì Khoa cầm mic bước xuống chỗ cô đang ngồi:

– Xin bạn giới thiệu một chút về mình với lớp.

Uyên mở to đôi mắt nhìn khóe miệng đắc ý của Khoa, cô phớt lờ cái mic đang đưa ra rồi hỏi:

– Thưa thầy, em có cần lên bục giới thiệu không ạ?

– Được thế thì tốt quá.

Uyên híp mắt cười, cô đứng tại chỗ rồi quay đầu lại nhìn toàn bộ lớp học khoảng tám mươi con người trước mặt, cô nói mà không cần mic bằng chất giọng rõ ràng, trong veo:

– Chào mọi người, mình tên là Đỗ Hạ Uyên, chúng ta đều là người mới, hi vọng sẽ được mọi người giúp đỡ.

Nói xong, Uyên còn cúi đầu “nồng nhiệt” chào tứ phía rồi mới ngồi xuống.

Bàn tay cầm mic của Khoa cứng lại, anh nhếch môi cười, đã lâu rồi mới gặp một cô sinh viên thú vị như vậy, xem thường thầy giáo ra mặt, lại là thầy giáo của môn học khó nhất trong năm.

– Từ nay Hạ Uyên sẽ là lớp trưởng lớp chúng ta, thầy hi vọng dưới sự “dìu dắt” của bạn lớp chúng ta sẽ vượt qua môn học gian khó này một cách ít người rớt nhất.

Một lần nữa Uyên giương đôi mắt của mình nhìn Khoa, ánh nhìn ngạc nhiên và đầy ngây thơ, cô cắn răng đứng lên một lần nữa:

– Mình sẽ cố gắng hết sức, hi vọng được mọi người giúp đỡ.

Giọng của Uyên thản nhiên và vui vẻ, thế nhưng chỉ Khoa mới biết lúc cô nhìn anh có bao nhiêu phẫn nộ cùng ghét bỏ và xem thường. Anh nhếch môi cười thích thú, thích thú vì gặp lại “tên cướp” thật sớm, thích thú vì sắp tính toán được với cô chuyện trộm xe cùng hai cú đấm.

Xong mọi thủ tục, Uyên ra về với tâm trạng không hề vui vẻ, cô thơ thẩn nhích từng bước theo dòng người đông đúc xuống cầu thang và mỉm cười vui vẻ khi nhìn thấy Khoa đang ôm cặp đi trước mặt. Bất chấp dòng người đông đúc, Uyên lợi dụng thân hình gầy gò cùng đôi chân dài chen lên phía trước, cô âm thầm đến gần anh rồi làm như bị xô đẩy, cô phũ phàng hất đổ cái cặp Khoa đang ôm trên người. Xong chuyện Uyên lách người rồi bình thản đi thẳng xuống, lúc ngang qua cô còn quay đầu nhìn anh bằng ánh nhìn ngây thơ nhất có thể.

Nhìn mớ giấy tờ bay tán loạn từ chiếc cặp vốn bị đứt khóa khi đầu giờ vì bị Uyên va phải Khoa chưa bao giờ phẫn nộ như lúc này. Anh bực tức quay đầu nhằm bắt quả tang thủ phạm thế nhưng vừa bắt gặp ánh nhìn ngây thơ của cô lớp trưởng láu cá, nỗi bực tức trong anh tắt ngấm thay vào đó bằng sự thú vị. Anh cúi đầu nhặt chiếc cặp che đi nụ cười xảo quyệt, cảm ơn sinh viên đã nhặt giấy tờ giúp rồi đi thẳng.



Uyên nhìn bóng lưng cao ngạo thẳng tắp của Khoa đầy ghét bỏ, cô lững thững kéo những bước chân mệt mỏi xuống bốn tầng cầu thang rồi dừng lại, bàn tay Uyên mân mê chìa khóa và thẻ giữ xe, chân mày nhíu chặt, đôi mắt quan sát khắp nơi.

– Lớp trưởng, bạn đứng đây làm gì?

Giọng nam trầm dễ chịu vang lên ngay bên cạnh làm Uyên giật mình, cô nhìn cậu bạn bên cạnh bằng ánh mắt nghi ngờ:

– Bạn là ai? Có quen sao?

– Mình ngồi cạnh Uyên trong lớp Luật vừa rồi đó.

Uyên gật đầu rồi tiếp tục quan sát xung quanh.

– Lớp trưởng, bạn không về sao?

Uyên ghét “danh hiệu” lớp trưởng, làm lớp trưởng của một lớp đại học đồng nghĩa với việc phải đi học đầy đủ, đúng giờ, phải gặp thầy giáo thường xuyên và quan trọng hơn lớp trưởng chỉ là danh xưng của một Culi có tai mà thôi.

– Về hay không thì liên quan gì đến cậu? Mà thôi, cậu biết nhà xe này ở chỗ nào không? – Uyên vừa hỏi vừa đưa thẻ xe ra.

Tùng sửng sốt, cậu gặp Uyên khá nhiều trong những lớp học, luôn cho rằng cô bạn có đôi mắt mí lót và hay cười với bạn bè là một cô gái hiền lành, càng ngạc nhiên hơn khi một sinh viên năm 3 lại không rõ những địa chỉ xung quanh trường.

– Giờ cậu ra khỏi cổng trường, rẽ trái mười mét, đối diện tiệm photo là nhà giữ xe.

Uyên cười rõ tươi, cảm ơn Tùng rồi đi thẳng. Tùng lại sửng sốt, hóa ra Uyên vẫn hiền lành như cậu nghĩ và hơn thế nữa cô bạn có một nụ cười rất ngây thơ.

Vừa tránh khỏi cái nhìn của Tùng là Uyên thu lại nụ cười, cô sải những bước chân dài ra thẳng nhà xe, lấy xe xong thì chạy thẳng đến chỗ làm – một quán Bar ồn ào và công việc của Uyên là làm một nữ DJ kiêu ngạo.

Hơn mười giờ tối, Khoa lang thang trong con hẻm dẫn vào nhà mình sau khi kết thúc bữa tiệc chia tay độc thân của thằng bạn nối khố, đang suy ngẫm về cuộc đời độc thân hai mươi bảy năm qua thì một cái bóng xinh xinh với tóc búi củ tỏi ngang qua, là một cô gái mang ba lô gấu Pooh, bước chân nhanh nhẹn cầm một cái dù bạc trên tay. Nhận ra đó là ai gần như ngay lập tức, Khoa mỉm cười theo sau, Uyên đi chậm Khoa cũng