pacman, rainbows, and roller s
Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ

Chàng Hoàng Tử Trong Giấc Mơ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210520

Bình chọn: 10.00/10/1052 lượt.

g nhìn Vyl

Vậy ý cô Vyl là người vô tâm sao?! Cả đám không nói gì nữa sợ là có án mạng ngay, luôn, tức thì!

Anh thực sự, thực sự là hết chịu nổi cô rồi! Sau lần này nhất định để cô ghen vì anh! Khi ấy phải van nài anh ở bên cạnh!

Anh… nghĩ được…làm được !!!

Kì Long, cậu nghỉ đi. Chúng ta về thôi – Zita lên tiếng

Em… không muốn về – Lin đáp

Tớ cũng thế – Gum lại đáp

Hai đứa cứ ôm tay Puny không chịu đi. Cứ như là sợ rời cô một tẹo
thôi là sẽ xảy ra chuyện. Thế nên tất cả lại ở thêm một lúc lâu!!!

Puny phải dỗ mãi Lin và Gum mới chịu đi về!

Kì Long cảm thấy mình bây giờ còn thảm hơn lúc trước. Muốn yên tĩnh
nằm đây mà cuối cùng cái đám ấy làm cho inh hết cả đầu. Cuối cùng cũng
được yên giấc ngủ

* * *

7 pm

May mà Puny đã nhờ Lin nói với mẹ là cô phải ở đây! Mẹ cô chỉ cần
nghe thấy hai từ con rể là chẳng cần nói thêm lập tức đồng ý! Thật là
hết nói nổi!

Kì Long , anh có muốn ăn gì không? – Puny lên tiếng

Bố mẹ của Kì Long về nhà lấy đồ nên chỉ còn có Puny và Vyl ở đây. Tay của Kì Long bị thương không tự ăn được nên Puny đành phải “chăm sóc tận tình”

Em sẽ đút cho tôi ăn? – Vẻ mặt rất hào hứng

Đương nhiên rồi

Vừa cầm bát canh gà lên định đút cho Kì Long thì Vyl lên tiếng:

Tôi cũng muốn ăn

Anh thực ra không thích canh gà. Nhưng nếu cô đút cho anh như thế anh có ăn cả nghìn bát cũng được ==

( hai anh yêu ngta mù quáng rồi x)

Tay anh cũng bị thương?

Không

Thế anh tự anh đi – Cô bé đáp phũ phàng

Kì Long khẽ cười. Cái tên ấy từ bao giờ lại nổi cơn ghen dữ dội thế
nhỉ? Khi trước còn tưởng cậu ta vô cảm chứ! Thì ra khi yêu con người ta
thay đổi nhiều tới vậy

Không để Puny làm cái việc chăm sóc ấy, Vyl nhào tới nở nụ cười không chút thiện cảm

Để tôi!

Thế rồi, người đút canh gà cho Kì Long lại là Vyl!

Cậu chủ suốt bao năm qua chưa từng biết tới cái gì gọi là chăm sóc
thì bây giờ lại đang làm cái việc khó có thể chấp nhận. Puny chỉ ngồi đó ăn bánh và cười trong bụng

Cánh cửa phòng bệnh bật tung ra

Lại gì nữa đây? Hôm nay bệnh nhân Kì Long chào đón quá nhiều người
thăm rồi đấy! Lần này cô y tá đã thực sự muốn vào xem lại khuôn mặt của
Idol quốc tế kia! Nhân tiện hỏi xem còn có ai hạ cố đến thăm nữa không
để còn nằm ngủ một giấc!

Cậu chủ ! – Tiếng anh quản lí hớt hải

Cậu. . . đang làm cái gì thế? – Ryo suýt thì rớt luôn cả hàm xuống đất

Anh không thấy sao. . .chăm sóc bệnh nhân – Vyl đáp

Kì Long ho một đợt. Rõ là Vyl làm anh sặc canh gà nãy giờ! Cậu ta chỉ muốn trả thù riêng thôi. Tốt nhất Ryo nên đem cậu ta về nhà ngay đi.
Chịu hết nổi rồi. Cậu ta đang hành hạ anh chứ chăm sóc cái khỉ gì đâu!

Cậu bị bệnh rồi?? Đây mà là cậu sao?? – Ryo tiếp tục truy vấn

Anh về đi. Tôi sẽ ở đây

Không được. . .tôi sẽ bị …. – Anh quản lí lại nghĩ đến vụ lương @@

Anh Ryo, anh đưa anh ấy về đi. Ở đây có tôi là được rồi – Puny đáp

Cô biết là anh cần về nhà mà. Vốn dĩ chuyện này không liên quan tới
anh mà bắt anh phải ở đây thì thật quá đáng. Cô chỉ nghĩ cho anh thôi!

Hai người??? Không được – Vyl đáp nhìn Puny với Kì Long

Trong đầu anh tưởng tượng ra không biết bao nhiêu cảnh tình cảm của hai người họ khi anh đi về! Không được. Anh sẽ ở đây!

Vậy vậy thì. . . cậu cứ ở đây đi. Tôi về một mình được rồi – Anh quản lí biết ý nên thôi không dài dòng nữa. Tính của Vyl chắc chắn có nằm
đây ăn vạ cũng không ích gì

Hơn nữa, cậu chủ của anh rõ ràng là đang ghen ngầm trong lòng! Lâu
nay chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày này. Giờ nhìn Vyl như thế Ryo có cảm
giác cậu dường như chỉ tỏ ra lạnh lùng nhưng thực chất cậu rất ấm áp!

Thế là Ryo lại lái xe về nhà. Anh sẽ chấp nhận vụ trừ lương lần này!

* * *

Nửa đêm, khi Kì Long đã ngủ, Vyl vẫn thức và bất mãn nhìn Puny chăm
sóc Kì Long. Anh không hiểu tại sao cô gái ấy lại phải tận tình như
thế?? Với anh nhẹ nhàng như vậy một chút cũng không được sao?Chăm sóc
người khác trước mặt anh đúng là làm người ta tức chết được

( thì ai biểu anh ở đây làm chi ~~)

Cô thích cậu ta?

Puny nhìn sang giường bên cạnh, Vyl đang nằm đặt tay lên trán vẻ trầm tư. Nhưng anh ta hỏi câu kì lạ đó làm gì???

Tôi thích anh ta thì sao?Mà không thích thì sao?

Đừng thích cậu ta – Anh ngồi dậy vẻ mặt rất nghiêm túc

Tại sao?

Anh đứng lên cầm tay Puny nắm chặt:

Vì tôi thích cô

Giây phút câu nói ấy vang lên trong lòng cô bé có một cảm giác khác
lạ không phải mỗi lúc này còn từ lần đầu tiên khi anh ta nói thích cô

Có liên quan sao? Anh thích tôi thì tôi buộc phải thích anh chắc?Tôi
thích Kì Long thì đã sao? – Puny muốn có thời gian suy nghĩ về tình cảm
của mình

Còn thời gian mà. Cô sẽ xác định lại tất cả, mọi thứ! Cô mong anh sẽ
tiếp tục thích cô… vì nh