ắt tiền cứ cái này trả về thì cái kia lại tới, Tùng ban đầu còn bực mình vì Vũ Phong vẫn sử dụng sức mạnh đồng tiền, nhưng thấy anh ta kiên nhẫn như vậy nên bây giờ nó cứ ngồi thở dài không thôi. Nếu biết Vũ Phong đã cực khổ thế… hi…hi… Không chừng chạy tuốt về quê năn nỉ phụ ấy chứ.
– Đáng ra cậu ấy phải tự đến nhà nói chuyện từ đầu thì hay hơn.
– Cha!
– Bác!
Cha Anh Kỳ ra phòng khách nghe được chuyện của hai người thì góp ý.
– Nếu cậu ấy thực tâm muốn xin lỗi, mang ít trà rượu đơn giản tự thân xuống nói chuyện đi.
– Hiệu quả không bác?
– Vậy phải coi thái độ thành tâm của cậu ta tới mức độ nào.
Minh Hàn tốt bụng mang ý kiến của cha Anh Kỳ về nói lại với Vũ Phong.
– Chắc không? Bao nhiêu thứ đáng giá cũng không lay chuyển được, ít trà rượu? … Đừng xúi bậy đi._Vũ Phong vô cùng nghi ngờ lời khuyên của Minh Hàn_
– Xúi em làm gì, đó là do cha Anh Kỳ nói, tin hay không, thử hay không tự quyết định đi.
Vũ Phong không tin nhưng hết đường đành phải làm thử. Anh mang cặp rượu nếp cùng cặp trà lài tự thân đến nhà Tùng…
Đặt trà rượu lên bàn, Vũ Phong ngồi lại nơi anh đã từng ngồi nhưng… lần này Vũ Phong thực sự hồi hộp. Anh đánh mất sự tự tin của lần trước đến đây. Vũ Phong cẩn thận quan sát thái độ cha Tùng, anh đã đợi một buổi sáng mới gặp được ông. Vũ Phong cũng không dám phàn nàn gì về việc phải chờ đợi. Câu đầu tiên cha Tùng nói khi nhìn thấy anh là “À cậu mới tới chơi, tôi bận ra ruộng phụ má sấp nhỏ một tay. Câu đợi lâu không?” Vũ Phong cho vàng cũng không dám tỏ thái độ bất mãn chỉ dám trả lời hai chữ “không lâu”. _“Mời cậu vào nhà uống nước”_ cha Tùng vẫn thái độ nhẹ nhàng mời anh vào nhà.
Thái độ bình thản của cha Tùng làm anh đâm lạnh lưng. Có mắng hay than thở ca cẩm gì đó dễ hơn là cứ im im vậy.
– Đây là chút trà rượu cháu mang biếu hai bác._Vũ Phong thận trọng nói_
– Trà, rượu?
– Vâng, rượu nếp than, trà lài rất thơm._Vũ Phong không nhận ra mình đang trả lời một cách vô cùng ngố_
– Ừ…
– Cháu… cháu tới để… xin lỗi hai bác… chuyện… chuyện lần trước cháu thất hứa._xin lỗi người khác, anh nói thật không quen miệng_
– Chuyện lần trước? Tùng nhà tôi không nói với cậu là chúng tôi đã không để bụng sao? Em nó không tốt số cũng đành chịu…
– Không phải…không phải như vậy đâu. Là do con giận quá làm bậy…_Vũ Phong lấy bình tĩnh, “chuẩn bị vô vấn đề chính rồi đây”_
– Giận?
Cha Tùng có vẻ như muốn nghe lý do, Vũ Phong thở phào. Ông ấy muốn nghe anh nói thì tỉ lệ thành công rất cao.
– Vâng, con biết lần trước do con thất tín… Nhưng bác có thể nghe con giải thích một chút rồi hãy quyết định xem có thể tha thứ cho con không?
Vũ Phong giữ vẻ ngoài thật điềm tĩnh, thật chân thành. Anh cũng cố gắng nhớ những gì tư vấn viên đã nói cho anh biết, những điều anh đã chuẩn bị sẵn để nói trước khi xuống đây. Nhưng thực lòng đứng trước một người không có ham mê vật chất anh thật vất vả đối phó. Cái chữ tình chữ nghĩa cả chục năm không sử dụng bây giờ cứ phải liên tục nói làm anh mệt còn hơn đi đánh nhau. Chậc… Càng lúc anh càng tiếc cái cơ hội ngàn vàng mà anh đã bỏ qua…
– Lần trước là con giận quá mất khôn…
– Giận quá mất khôn?_Cha Tùng hỏi lại_
– Vâng! Bác cũng biết con rất yêu Tùng và Tùng cũng nói rất yêu con, vậy mà em ấy lại lẳng lặng về nhà lấy vợ. Ngày đó nếu bác không đến xin phép… sợ rằng em ấy có con luôn con cũng không biết.
Vũ Phong trong bụng than thầm, mai mốt Tùng biết anh đổ hết tội lên đầu cậu liệu cậu có bỏ qua không, nhưng chuyện trước mắt quan trọng hơn. Tùng đã nói anh năn nỉ được gia đình cậu thì cậu cũng tha thứ cho anh. Anh cũng xét kỹ cách này không có trong những gì anh “thề” với Tùng nên Tùng sẽ không thể bắt lỗi anh được.
– Nó thực sự không hề nói với cậu?_ Ông chợt nhớ lại khuôn mặt lúc trắng lúc xanh của Vũ Phong khi ông đến xin cho Tùng nghỉ về làm đám hỏi._
– Con không dám nói dối, bác có thể xác nhận lại. Bác thông cảm cho con, tình cảm lấn át lý trí. Con đã rất giận nên mới hành động thiếu suy nghĩ như vậy.
– Ý cậu muốn nói cậu làm vậy vì giận nó giấu cậu?
– Con rất thương em ấy, bác có thể suy nghĩ giúp con xem… Bỗng dưng em ấy dối con đi lấy người khác. Con thực rất…
– Nhưng chẳng phải cậu đã xuống tận đây, lại làm cho gia đình tôi tin cậu.
– Vâng, những gì con nói đều không hề giả dối. Con đến đây hôm nay là để thực hiện những gì con hứa. Con có thể làm mọi việc chỉ để được bác chấp nhận.
– Con tôi không nói vậy.
– Tùng…Tùng đã nói gì..?
– Anh không thương nó đâu, anh không nên…
– Không phải_Vũ Phong ngắt ngang lời cha Tùng nói_ Em ấy giận con đã làm gia đình buồn lòng nên mới nói như vậy.
Vũ Phong tiến từng chút một, anh không dám đánh nhanh tiêu diệt gọn. Những người trong gia đình Tùng không giống bất cứ tuýp người nào anh từng đàm phán qua, khôn