ào mặt cô tiếp tục nói:” anh sẽ chuẩn bị một bữa tiệc đính hôn hoành tráng cho em, để xem ai dám khinh dễ em nữa!”
Sự chiều chuộng quá mức của anh khiến Tử Cầm dần ấm lòng .
” Sao anh phải làm vậy?” Cô khép mắt lại hỏi, cô hy vọng anh sẽ nói ba chữ kia, vì cô đã sớm yêu anh rồi.
” Bởi vì anh thích em, tất cả nơi em đều làm anh mê muội, vì thế anh muốn em đường đường chính chính ở bên anh.” Lan Đạo Uy vừa nói vừa dụi mũi
anh lên mũi cô, hai tay vuốt ve thân thể cô.
Câu trả lời của anh
khiến Phương Tử Cầm cảm thấy có chút thất vọng, nhìn khuôn mặt sắc nét
của anh, cô thởi dài thỏa hiệ[ nói:” Được rồi! Làm theo ý anh vậy”
Lan Đạo Uy bật cười, nhưng lập tức sắc mặt anh trở nên nghiêm túc,” Nói anh biết em vừa mơ thấy ác mộng gì?” Anh hy vọng anh có thể giúp cô loại bỏ những cơn ác mộng đó.
Câu hỏi của anh khiến Phương Tử Cầm cứng
đờ, những bóng ma từ kí ức thời thơ ấu cô không muốn nhắc lại, cũng
không muốn cho anh biết.” Không có gì! Ác mộng lúc rõ lúc mờ, em đã quên mất rồi.” Cô nói tránh đi.
Lan Đạo Uy nhận thấy cô trốn tránh
không muốn nói cho anh. Anh ôm nhanh lấy cô nhẹ nhàng bao trùm lên cô,”
Không muốn nói cũng không sao, bây giờ cứ ngủ ngon đi!”
Cô nằm trong lòng anh nghe tiếng tim đập đều đều vững chãi, cô dần dần chìm vào giấc ngủ, bên môi mang theo một nét cười..
Ba ngày sau là ngày Phương Tử Cầm và Lan Đạo Uy đính hôn!
Từ
khi Lan Đạo Uy công khai tin đính hôn của bọn họ, xã hội thượng lưu ở cả Đài Bắc ồn ào huyên náo bàn về chuyện này không ngừng. nhưng trong lòng Phương Tử Cầm vẫn mãi có cảm giác bất an, cô thật sự không ngờ bản thân lại đi theo con đường hôn nhân này! Cô vẫn luôn có cảm giác sợ hãi với
hôn nhân và luôn bài xích nó, không ngờ bây giờ lại tự dấn thân vào .
” Đừng lo lắng như vậy, chỉ là đính hôn thôi chứ đã phải kết hôn đâu!” bạn tốt của Phương Tử Cầm là Lí Uyển Lăng vỗ về.
Hôm nay cô đến “Nhã Hiên Boutique” để chọn đồ đính hôn, đồng thời cũng tiện thể báo cho cô bạn tốt biết tin giật gân này.
” Tớ sợ lắm, nếu hôn nhân của bọn tớ thất bại thì phải làm sao?” Phương
Tử Cầm lo lắng nói, cô nhớ rõ bản thân cô ban đầu chỉ muốn chỉnh đốn Lan Đạo Uy chứ đâu ngờ lại đi đến hôn nhân với anh thế này!
” Haizz! Tử Cầm, cậu bị ám ảnh bởi hôn nhân giữa cha mẹ cậu rồi, bao giờ thì cậu mới thoát khỏi bóng ma đó đây, sao không dũng cảm nắm lấy hạnh phúc của chính mình?” Lí uyển lăng đau lòng nhìn bạn tốt.
” nhưng không thể dựa vào đàn ông được, sẽ có một ngày Lan Đạo Uy bỏ tớ như bố tớ vậy!” Tử Cầm nhíu mày.
” cậu không cần lo bò trắng răng như vậy, nhìn mà xem, Lan Đạo Uy đốt với cậu không thể tốt hơn được, nhìn đôi mắt tràn ngập tình cảm tớ đã biết
anh ta là người tốt, hoàn toàn không giống với bố cậu .” Lí uyển lăng
trấn an Phương Tử Cầm.
” Uyển lăng, cậu thấy tớ có kém cỏi lắm
không? Ngay cả chính bản thân tớ cũng không đủ tin tưởng, quá nhát gan,
cậu có nghĩ thế không?Từ lúc gặp Lan Đạo Uy, mọi khái niệm của tớ đều
thay đổi phụ thuộc vào anh ấy !”
Nhìn Phương Tử Cầm ưu tư nhíu
mày, Lí Uyển Lăng nhẹ nhàng đi đến bên cạnh cầm lấy tay cô nói:” tớ đã
nói với cậu rồi, sẽ có một ngày cậu gặp phải một đối thủ tương xứng, anh ta sẽ cho cậu nhiều hơn những gì cậu cần.” Lí uyển lăng hơi dừng lại,
cô áp tay Phương Tử Cầm lên trái tim của cô ấy.
” cậu hãy làm
theo trái tim của mình, đừng kháng cự hay phủ nhân nó nữa, tình yêu
không phải là một trò chơi để xét thắng xét thua ! Đừng khiến nỗi tiếc
nuối dày vò trái tim cậu.” Lí uyển lăng nói từng tiếng rõ ràng, cô mong
bạn tốt của cô có thể hạnh phúc.
” Cám ơn cậu, không có cậu tớ không biết làm thế nào nữa?” Phương Tử Cầm đỏ bừng mắt ôm chầm lấy bạn.
” Được rồi! bây giờ thì để tớ thiết kế lễ phục cho cậu!” Lí uyển lăng vui mừng nói.
Đó là một bộ lễ phục màu hồng dài, khăn voan dài uốn theo những nếp áo
toát lên vẻ thuần khiết thanh lịch, là lễ phục mà dù là cô gái nào cũng
mong muốn có được.
” Cám ơn cậu!” Phương Tử Cầm vui vẻ cảm động nói.” Ngày đính hôn cậu nhất định phải tới nhé!”
Sau đó cô lại nói thêm:” Cùng Tử Khiêm đến nhé!”
Lí uyển lăng hơi gật đầu,” tớ nhất định sẽ đến, sao tớ có thể bỏ qua cơ hội lên mặt báo được!” Cô nháy mắt trêu đùa nói.
& & &
Đại sảnh khách sản Khải Duyệt
Đại sảnh sang trọng bố trí cực kì phóng khoáng tao nhã, Lan Đạo Uy cố ý dặn người ta lấy màu hồng phấn làm chủ đạo để trang trí đại sảnh, kết hợp
với trang phục tôn lên vẻ thanh nhã cao quý của Phương Tử Cầm.
Mặc lễ phục dài màu hồng nhạt, Phương Tử Cầm lộng lẫy đi giữa thảm hòa hồng kéo dài, nét đẹp xuất thần của cô đủ để hút lấy hồn phách của người
khác. Lan Đạo Uy không khỏi ngắm cô đến ngẩn người, có được người phụ nữ vừa đẹp vừa thông minh này quả là phúc của anh! Sự nhận biết này khiến
cả lồng ngực anh được chất đầy tình yêu và sự tự hào.
Đúng vậy!
Anh không thể không thừa nhận, anh yêu cô, yêu đến