n Bính thúc ầm ỹ ,theo như lời nói của Mộc tiên sinh, đã trở thành kẻ làm đau đầu Bắc Nguyên Áitỷ nhất , hắn thủ đoạn đầy mình, không trộm trang phục cao cấp của Bắc NguyênÁi tỷ thì cũng dùng đồ trang điểm của nàng viết chữ như gà bới lên mặt, khiếnBắc Nguyên Ái tỷ ko ngừng kêu khổ . Có lần , Bính thúc còn lấy khăn trải giườngnàng mua từ Pháp về ra nấu nhừ!! May mắn , Mộc tiên sinh dùng tay nghê may vátinh xảo của hắn đem dra giương khâu lại nếu ko Bắc Nguyên Ái tỷ cũng sẽ khócnhư mưa
Vị khách không mờimà đến – Phần 1
Tôi vừa hưởng thụ ánhsáng mặt trời ấm áp của một ngày mùa thu, vừa mang theo giấy vệ sinh của BắcNguyên Ái tỷ vô điều kiện quyên tặng , một mình hướng Hồng Kiều Động Thiên đi
“Loảng xoảng………loảng xoảng…………”
Tôi mạnh mẽ quay đầulại, phía sau không có một bóng người…………….chỉ có một cái lon nhẹ nhàng lăntrên mặt đất………..Không……………….
………………không phải chứ?Câu chuyện ma của Bắc Nguyên Ái tỷ ngày hôm qua lại hiện về thật sinh động , nữnhân vật chính kia cũng bị nó bám lấy từ phía sau…………..
Tim càng đập càng mạnh,tôi một đường hướng về Hồng Kiều Động Thiên chạy như điên . Tôi bị dọa đến mấthồn mất vía , thất kinh xốc cả lều trại lên
“Đánh chết ngươi!!!………tađánh chết ngươi, tên biến thái này!……………..”
“Tốt tốt……………….đánha………………..”
Tôi vừa tiến vào lềutrại, từ trên trời đã giáng xuống 1 cái chổi , cây lau nhà, cần câu cá, cũngkhông chút nào ………..lưu tình hướng lên người tôi đánh tới
“Tôi………..làtôi…………..”Tôi bị chuyện hiện tại dọa làm cho phát sợ , chỉ có thể ôm đầu bịđánh cho đầy đất lăn lộn
“Ngươi cái gì?!ta đánhchết ngươi đồ biến thái này…………..dám theo dõi ta!!……………” Giọng nói Bắc NguyênÁi tỷ đầy vẻ giận dũ
“Ngừng…………ngừng ngừng!!Mau dừng tay!”
Mộc tiên sinh đột nhiênkêu to, tách Bắc Nguyên Ái tỷ và Bính thúc còn đang dập lên người tôi tới tấp
“Thu Thu…………sao lại làem?” Bắc Nguyên Ái tỷ ngạc nhiên hô lên một tiếng
Ô ô ô ô………….sao khôngphải là tôi? Xong rồi xong rồi , tôi có thể nghe được tiếng gãy nát của xươngcốt mình
Bắc Nguyên Ái tỷ thấytôi ko nói lời nào, xấu hổ, cười khan vài tiếng, ánh mắt đánh về phía Mộc tiênsinh
“Lúc Bắc Nguyên Ái vừatrở về có nói bên ngoài có tên biến thái theo dõi …………cho nên…………..” Mộc tiênsinh ko biết xấu hổ gãi gãi đầu
“Tôi cũng……………..cũngthấy…………….thấy được một cái bóng đêm…………..” Tôi nhìn Bính thúc còn cười lăn lộntrên mặt đất rồi cười khổ
“Cái gì?! Dám theo dõiMa Thu Thu của chúng ta! Xem tôi làm sao xử hắn!”
Bắc Nguyên Ái tỷ tómđược cơ hội chuộc tội , liền túm lấy cần câu trong tay Bính thúc lao ra . Aingờ Bính thúc đột nhiên nghịch ngợm , một tay đẩy ngã Bắc Nguyên Ái , Mộc tiênsinh đỡ Bắc Nguyên Ái tỷ , nhưng lại trượt chân té về phía Bắc Nguyên Ái vàBính thúc , tôi vội vàng chạy tới kéo Bắc Nguyên Ái tỷ , nhưng lại bị Mộc tiênsinh chân không vững , làm cho nặng nề ngã xuống, té lên người Bắc Nguyên Áitỷ………….
i ph_� �0���}�ể lau lau , khôngkhỏi sợ hãi nuốt nước bọt . Mà người đầu tiên chịu đựng loại khổ hình này , BắcNguyên Ái tỷ , hiện tại cơ miệng dường như cũng muốn sùi bóp mép
“Đi qua đó cũng phải tốn3 phút ……….” Mộc tiên sinh nhắc nhở Bắc Nguyên Ái tỷ
Đang chật vật, khuôn mặtBắc Nguyên Ái tỷ lập tức trắng bệch, nàng bi tráng cầm hai mảnh lá cây đi
“Ko được tiểu tiện tùytiện nha!” Mộc tiên sinh ở đằng sau thân thiết dặn dò
“………..soạt” Bắc NguyênÁi tỷ trượt chân một chút lại lảo đảo đi lên phía trước
“Phù phù……….phùphù………..thật thối thật thối!” Bắc Nguyên Ái tỷ “thắng lợi trở về ” lấy tay chetrước cái mũi
“Bắc Nguyên Ái tỷ, chịcó khỏe không?” Tôi nhìn đầu tóc rối bời của nàng có chút lo lắng
“Rất không khỏe! Cái chỗnày chỉ có biến thái mới có thể đi!!”
Xem ra nàng đã quênchính mình vừa từ nơi đó trở về. Tôi khóe miệng hơi run rẫy hai cái, xấu hổhướng nàng cười cười
“ha ha….chỗ này đã ở rấtxa nhà xí! Nếu không cô đi tắm rửa một chút sẽ cảm thấy thoải mái!” Nằm dướivòm cầu , Mộc tiên sinh cười nói
“Có thể tắm sao?!” BắcNguyên Ái tỷ cùng tôi trao đổi ánh mắt bất ngờ, vui mừng hỏi
Mộc tiên sinh lấy taychỉ vào con sông, tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ lập tức như người bị đóng băng, ngẩnngười
………………………………………
ăn�?� 0���}�c ngửi ngửi mùi trong không khí “Thơm quá a! Cái gì vậy?”
Theo chỉ dẫn của cái mũiBắc Nguyên Ái tỷ, bọn tôi xốc lều đi ra ngoài . Bụng của tôi cũng thầm thì kêulên, lúc này mới nhớ lại ngày hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn qua cái gì, vội vàngchạy nhanh ra ngoài lều
Mộc tiên sinh và Bínhthúc ở một nơi cách lều không xa, đang cười cười nói nói . Bọn họ dùng gỗ đốtra một đống lửa thật lớn , mà mùi thơm kia đúng là từ chỗ cá nướng trên lửatruyền đến
Tôi cùng Bắc Nguyên Áitỷ ngồi chồm hổm xuống bên cạnh đống lửa , trừng mắt nhìn chỗ cá kia, ra sứcnuốt nước miếng . Bắc Nguyên Ái ty lại tự vươn tay ra lấy……………..
“Đói bụng sao?” Mộc ti
