Snack's 1967
Chim Sẻ Ban Mai

Chim Sẻ Ban Mai

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325764

Bình chọn: 8.5.00/10/576 lượt.

n bốn phía tìm kiếm bóngdáng nàng

“Ở đây………..tôi ở trongnày!”

Tôi nhìn thấy đằng xa xamột người ở trên chiếc xe cần cẩu đang chạy nhanh tới, âm thanh chắc là truyềnvề từ hướng kia

“Bắc Nguyên Ái tỷ? Chịlàm gì vậy?” Tôi giật mình hỏi

“Trước tiên đừng hỏi!!Em lại đằng kia giúp chị giữ đồ! Đừng làm cho đồ đạc của chị bị mất!” BắcNguyên Ái tỷ lớn tiếng nói

“Đồ đạc ?Cái gìvậy?” Trong mắt tôi hiện lên dấu chấm hỏi, tôi nhìn nhìn Mộc tiên sinh

Nửa giờ sau , tôi và Mộctiên sinh đều sợ ngây người

Một đống đồ cao câp cùngtrang phục cao cấp, vật dụng hàng ngày được vài ba công nhân chuyển đến dướivòm cầu

Bắc Nguyên Ái tỷ khôngngừng chỉ huy nhóm công nhân , vừa sắp xếp vị trí cho bọn họ sắp đặt , vừa dặndò bọn họ phải cẩn thận, còn bảo Mộc tiên sinh và tôi phải trông chừng đống“gia sản” của nàng

Nhóm công nhân cuối cùngcũng chuyển xong đồ vật cuối cùng …………….cái giường lớn xa hoa, rồi lái xe rờiđi

“Được lắm!!” Bắc NguyênÁi tỷ vỗ võ đôi bàn tay dính đầy bụi, vừa lòng nhìn đống đồ lớn trước mắt

“Cái này……………..cái nàylà………….” Tôi kinh ngạc đến mức ko thể nói rõ

Mộc tiên sinh cũng vẻmặt đầy nghi hoặc nhìn nàng

“thế nào? Sao các ngườinhìn tôi như vậy? Tôi thấy cuộc sống ở đây cũng quá khổ, cái gì cũng ko có, chonên tôi đem tất cả đồ đạc trong phòng mình chuyển đến đây!! Có vấn đề gì sao?”

“ko có, ko có!” Mộc tiênsinh vội vàng cười cười xua tay

Bắc Nguyên Ái tỷ đắc ýcười

“Nhưng mà, mấy thứ nàybị dầm mưa dãi nắng cũng ko hay lắm đâu!” Mộc tiên sinh thực sự đi thẳng vàovấn đề

“Vấn đề này tôi đươngnhiên có lo qua! Vừa hay, tôi cũng mua được một cái lều trại siêu quý, vốn làmuốn dùng khi cùng bạn bè lên núi, ko ngờ tới lại vừa vặn có thể dùng ở đây!Hắc ! Hắc!”

“A! lều trại! A…………….”bính thúc ở một bên ồn ào nói

Dưới sự chỉ huy của Bắc Nguyên Ái tỷ trong suốt một ngày, tôi kinh ngạc há hốcmồm nhìn “Tân gia” đã hoàn thành

Lều trại hình chữ nhật,đại khí chiếm bốn năm mét vuông, tôi miễn cưỡng duỗi thẳng chân tay mới có thểchạm vào đỉnh. Lều trại lại đệm một lớp vải chống ẩm thật dày , mặt trên là mộttầng thảm xinh đẹp, dưới thảm là một mỹ nhân mắt to không ngùng hướng về tôitươi cười. Bốn vách lều trại đều bày biện đồ vật Bắc Nguyên Ái tỷ yêu thích .Thứ gây sự chú ý nhất, đương nhiên chính là cái giường lớn được đặt ở giữa lều

“Thu Thu! Em thật maymắn! Bắt đầu từ hôm nay trở đi, em theo chị ngủ trên giường, những người cònlại ngủ dưới sàn!” Bắc Nguyên Ái tỷ vui vẻ nói với tôi

“Nhưng…………..nhưngmà………….”

“Chúng ta ở nơi hẻo lánhnhư vậy, sẽ ko có người chú ý đến chúng ta , cô ko cần lo lắng” Mộc tiên nghịchngợm hướng tôi trừng trừng mắt

“Thu Thu, đúng thế!Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, xảy ra chuyện rồi nói sau!”

“Nhưng………..đã…………..đãxảy ra vấn đề……….”

“vấn đề gì?” Bắc NguyênÁi tỷ theo tay tôi , nhìn thấy Bính thúc ngồi dưới đất, trên đầu hắn là quầnlót của Bắc Nguyên Ái tỷ

“A………………..xú lão đầuđáng giận này!”

Bắc Nguyên Ái tỷ tứcgiận đến sôi máu, tiến lên cùng Bính thúc tranh đoạt quần lót . Tôi vốn tưởngrằng Mộc tiên sinh cũng sẽ tiến lên ngăn BÍnh thúc lại, nhưng thật ko ngờ hắnlại cười đến suýt nữa là lăn lộn trên mặt đất

Tôi ngơ ngác nhìn đámngườ trước mắt, tựa như đang nhìn người ngoài hành tinh, tôi thật phải theochân bọn họ cùng nhau sinh hoạt tại đây sao?

Tôi cố ý ko cho bản thânmình nghĩ đến mọi chuyện thuộc về quá khứ của Ma Thu Thu , tôi chỉ muốn ở “HồngKiều Động Thiên” làm một người khách trọ

“Hồng Kiều Động Thiên”là tên tôi đặt cho nhà mới

Hai bên bờ sông có nhữnghò đá đen nho nhỏ , trở lên phía trên là mặt cỏ xanh mượt mà, tuy rằng đã làmùa thu nhưng vẫn đầy hoa dại nở rộ. Cách Hồng Cầu hơi xa một chút là một mảnhrừng nhỏ, xanh um tươi tốt, cực kì xinh đẹp

Nghe Mộc tiên sinh nói,Hồng Cầu, chỗ chúng tôi đang ngồi cách nội thành khá xa, đi ngược hướng sẽ đếnmột thị trấn nhỏ . Tuy ở đường chính , nhưng không biết tại sao thị trấn lạihoang phế như thế, cho nên có rất ít người đến đây, xe cộ cũng không có . Nơinày nghiểm nhiên đã trở thành một “Thế Ngoại Đào Nguyên” (*Bồng lai tiên cảnh), cho bốn “cao nhân” chúng tôi ẩn cư

Nhưng không hiểu vì sao,tôi lại thường xuyên nhớ đến cái nơi gọi là nhà kia, có hai ông anh suốt ngàychọc ghẹo tôi, mẹ cả ngày nói tôi phiền phức, cả người ba an toàn là trên hết

Không biết hiện tại bọnhọ đang làm gì, nhưng ko sao , bọn họ hẳn là sẽ không lo lắng cho tôi, dù saotôi cũng mới bỏ đi có bốn ngày

Còn có………còn có……….

Tôi lắc lắc đầu, khôngcho bản thân mình tiếp tục suy nghĩ . Ít ra hiện tại, cuộc sống thanh bình này,cũng khiến cho tôi và Bắc Nguyên Ái tỷ tập thành thói quen , sáng sớm đến bãirác “lựa chọn địa điểm bón phân” , giữa trưa lúc mặt trời lên đến đỉnh sẽ làlúc xuống sông bơi lội, còn nhờ Mộc tiên sinh giúp chúng tôi làm cần câu, tìmkiếm thức ăn

Về phầ