Insane
Chờ Ngày Mưa Rơi

Chờ Ngày Mưa Rơi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3212403

Bình chọn: 8.5.00/10/1240 lượt.

có thể nhận ra cô trong khi cô lại chẳng thể nhận ra anh là cậu trai hay đàn cho cô nghe lúc nhỏ.

- Vì em rất khác người… - Đăng tinh nghịch nói.

- Cái gì ?- Thy nhăn mặt.

- Anh chẳng thấy em giống cô gái nào cả. Em rất đặc biệt…

Câu nói của Đăng khiến Thy không thể giấu đi nụ cười mỉm, trái tim lại được dịp đập mạnh thêm một nhịp ương bướng. Cảm giác này là gì nhỉ? Cảm giác mà từ tối đến giờ, cô cảm nhận được có được gọi là hạnh phúc không? Thy không rõ, cô chỉ biết là mình thích cảm giác ấy và muốn nó ở bên cạnh mình mãi thôi.

Mang theo nụ cười hạnh phúc, đôi môi chúm chím dần chìm vào giấc ngủ say nồng, giấc ngủ đêm nay đến với Thy thật nhẹ nhàng và êm ái biết bao.

Nhưng suốt đêm đó, Minh Đăng đã thức đến gần sáng vì ban ngày ngủ quá nhiều. Đăng chợt mỉm cười khi nhớ đến ngày anh nhận ra Thy, tất cả cũng là nhờ cái tính bạo lực và háu thắng của cô bé.

Sáng…

Tiếng sóng xô mạnh cùng những tia nắng bình minh rọi thẳng vào mắt đã thay chiếc đồng hồ sinh học, đánh thức Thy dậy…

Cô gái nhỏ nheo mắt, chớp chớp để thích nghi với thứ ánh sáng chói loà đang bao bọc lấy đôi mắt vẫn còn quen với bóng tối. Và khi mở mắt ra được hoàn toàn, thứ đập vào mắt của Thy đầu tiên chính là khuôn mặt góc cạnh điển trai của Minh Đăng…

- Good morning! Honey!

Đăng mỉm cười, anh như đã dậy từ rất lâu, và cũng nằm trên giường ngắm Thiên Thy ngủ rất lâu. Mọi chuyện chắc sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như Thiên Thy không phát hiện ra mình đang nằm trên giường chứ không phải dưới đất…

- Cái quái gì thế này? Sao…sao em lại nằm đây?

Thy hét toáng lên, rõ ràng là tối qua cô đã nằm dưới đất ngủ, bây giờ dưới nền nhà vẫn còn chăn gối y nguyên, nhưng người thì đã bay lên giường lúc nào không hay.

- Sao anh biết được? Mở mắt ra đã thấy em đang ôm anh ngủ ngon lành rồi – Đăng thản nhiên nói với đôi mắt tinh nghịch.

Lúc ấy Thy mới nhìn lại nơi mà chân tay cô đang đặt lên, tất cả đều nằm trên người của Minh Đăng… Cô vội vàng ngồi dậy, xoa đầu bứt óc, đầy khổ sở…

- Sao lại như thế được chứ? Em có nhớ gì đâu...

- Chắc là bị mộng du...

- Em chưa bị mộng du bao giờ hết…

- Vậy chỉ có thể là trường hợp này…

- Trường hợp gì?

- Ở nhà, lúc ngủ em có hay bị ngã xuống giường không?

- Lâu lâu mới có 1 lần…

- Vậy sau đó em làm gì khi phát hiện ra? – Minh Đăng vẫn nằm trên giường, nhìn cô gái đang ngáo ngơ..

- Trèo lên giường ngủ tiếp – Thy vừa nghĩ vừa trả lời.

Minh Đăng không nói thêm gì, chỉ gật gù tỏ vẻ hiểu tất cả. Hành động kì quặc của Thiên Thy cũng là điều dễ hiểu thôi… Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô phát hiện ra mình đang nằm dưới đất, theo quán tính thường ngày thì Thy sẽ leo lên giường, ôm gối ngủ tiếp vì nghĩ mình lại bị ngã giường trong lúc ngủ say… Và hôm qua trong lúc nửa tình nửa mê ấy, cô đã quên béng đi mình đang ở nhà của Minh Đăng….

Và một lần nữa, cô gái nhỏ lại bối rối tức tốc vào nhà vệ sinh vì quá mắc cở sau khi hiểu ra mọi chuyện… Bỏ lại Minh Đăng nằm trên giường bật cười thành tiếng sau những phút giây cố gắng nín nhịn… Mặc kệ cho vết thương từ chân anh đang tê dại vì bị Thy đè lên quá lâu.

Nhưng điều Minh Đăng thấy vui hơn cả chính là Thiên Thy đã không còn tự kìm nén cảm xúc của chính mình như lúc trước nữa… Ít ra là những lúc cô ở bên anh…

Ngoài kia, biển không ngừng hát cùng nắng, hứa hẹn hôm nay sẽ lại là một ngày đẹp trời.

Sau khi tạt nước xối xả vào mặt, khó khăn lắm, Thiên Thy mới rời khỏi phòng WC với phong thái tự nhiên nhất có thể, nhưng đôi má cô vẫn chưa hết đỏ vì ngượng ngùng xấu hổ…

- Anh đói chưa? Muốn ăn gì không? – Thy ngại đến nỗi không dám ngẩng mặt nhìn Đăng.

- Ờ ăn gì cũng được, nhưng đừng ăn cháo hôm qua nữa nha – Đăng cười khổ.

- Biết rồi! – Thy lầm lũi bước đi, khuôn mặt vẫn chưa ngẩng lên hoàn toàn.

- Thy! Không cần ngại đến thế đâu! Dù sao thì đây cũng đâu phải là lần đầu tiên chúng ta ngủ chung với nhau…

Minh Đăng ngồi dựa lưng vào thành giường, nói vọng ra ngoài mong Thiên Thy sẽ bớt ngại mà không xấu hổ nữa, nhưng Đăng đâu biết câu nói vô tư cùng thành ý của anh đã khiến cho cô gái xém trượt chân, ngã xuống bậc tam cấp ở phòng bếp…

- MINH ĐĂNG! ANH MÀ CÒN NHẮC LẠI NHỮNG CHUYỆN ẤY NỮA THÌ CÓ TRÁCH…

Thy giận dữ hét lên! Cũng phải, làm sao cô có thể chấp nhận được việc mình đã hơn một lần ngủ chung với con trai chứ…

Còn Minh Đăng thì chỉ biết bật cười lắc đầu… Chẳng biết đến khi nào Thiên Thy của anh mới có thể bỏ cái tính thích uy hiếp người khác như thế nữa. Nhưng cô bé ấy chịu bên cạnh chăm sóc cho anh những lúc này thì Đăng đã cảm thấy ấm lòng lắm rồi. Khẽ thở ra một hơi dài, Đăng lại chăm chú vào chiếc laptop với hàng núi công việc trong chiếc máy đó…

30 phút sau, Thiên Thy quay trở lại. Minh Đăng còn tưởng lần này cô sẽ cho anh ăn một món nào đó cũng khó nuốt giống nh