những người khác cũng la lên.
Tôi cũng nhón chân lên, vừa liếm
miếng kem ngon lành dính trên tay, vừa cười nhìn anh Đa Lâm. Hi hi, thật là thú
vị quá!
“Các vị, hai viên đá đó dấu trong… Ưm ưm!” Anh Đa Lâm cố ý đằng hắng
hai cái, làm cho không khí ở đây càng căng thẳng hơn: “Chính là dấu trong 16
miếng bánh kem đặc biệt dành riêng cho các người đẹp hôm nay!”
Chớp mắt, tất
cả mọi người đều nhìn vào cái dĩa trong tay tôi. Một ngón tay tôi còn đang bỏ
trong miệng chưa kịp lấy ra. Lúc này, người tôi cứng đơ như đã biến thành đá
X
Cái… gì? Anh Đa Lâm vừa nói gì? Trong bánh kem? Hai viên
đá đó trong bánh kem? Trời ơi… đá quý… trong bánh kem?...
Chỉ thấy trên gương
mặt của anh Nguyên Dạ: “Đồ ngốc!”
Mặt anh Nam Xuyên cũng như muốn nói: “Nhất
định là không tiêu hóa được!”
Mặt anh Đa Lâm: “Cô ấy giành hết phong độ của
mình rồi!”
Còn gương mặt của A Mộc: “Làm người quản lý của cậu thật là mất
mặt! Cái gì cũng làm sai hết, chẳng trách gì thành tích kém thế?”
Một âm
thanh lùng bùng nổ trong đầu tôi. Nhìn qua ánh mắt đáng sợ của những cô gái đẹp,
tôi quả thật muốn tìm một miếng bánh kem đập đầu vào tự tử đi cho rồi. Nhưng
bánh kem hết rồi… 16 miếng bánh đã bị tôi tiêu hóa hết rồi… không còn lại chút
xíu nào…
Chết chắc!...
Sao mình lại ăn hết chứ? Ăn một miếng thôi là được
rồi, sao ăn nhiều thế kia chứ? Làn này mày ăn hết luôn hy vọng của mọi người
rồi, mọi người nhất định hận tôi đến chết luôn!
Dương Hạ Chí ơi là Dương Hạ
Chí! Mày còn nói là có thể làm gì nữa chú? Ngay cả ăn bánh mà cũng sai nữa? Mày
không nên sống trên cõi đời này nữa làm gì? Mày có thể đi chết được rồi
đấy…
Hả? Chờ chút! Đá quý? Đá quý đâu? Đá quý đâu mất rồi?... Chẳng lẽ… Tôi
vội sờ vào cái bụng căng cứng của mình… Trời ơi! Có thật không đây?
A Mộc
hình như phát hiện ra vấn đề đó, vội hỏi tôi: “Tiểu Chí! Đá quý đâu? Có phải
nuốt luôn rồi không?”
“…?”
“Tiểu Chí! Cậu sao vậy? Không có sao chứ? Nói
mau đi!”
Không có sao? Không có sao mới lạ đó… lần này thì nhất định “có
chuyện” rồi…
A Mộc đột nhiên kêu lên: “Đồ ngốc! Chẳng lẽ cậu nuốt luôn hai
viên đá quý đó rồi hả? Hai viên đều nuốt hết vào bụng rồi?”
Tôi chảy nước
mắt: “A Mộc… tớ không chết chứ?...”
A Mộc la lớn: “Cái đồ ngốc này! Bảo ăn ít
một chút mà không nghe! Bây giờ thì lại ăn đến không cần mạng sống luôn! Hai
viên đá thì sao? Xem cậu làm sao mà tiêu hóa đây?”
“Thật quá đáng! Dương Hạ
Chí nuốt hết mấy viên đá quý rồi! Thế chúng ta phải làm sao bây giờ?”
“Đúng
thế! Chúng ta còn phải khiêu vũ với anh trưởng ban nữa!”
“Đều là do Dương Hạ
Chí! Thật là quá đáng mà!”
Hu hu... có lầm không? Tôi đã thảm thế này rồi,
nhưng hễ nói đến anh đẹp trai là mấy người trở mặt. Hu hu... Tôi thật sự đáng
thương mà.
“Đừng khóc nữa! Tiểu Chí! Không chết đâu!” Hu hu, vẫn là A Mộc
tốt. Tuy A Mộc nói không lọt tai lắm nhưng tôi biết là A Mộc lúc nào cũng thật
quan tâm tôi.
Anh Đa Lâm cuối cùng cũng tìm được cơ hội giành lại sự chú ý
của mọi người rồi, anh ấy lại hét lớn trong micro: “Các vị yên lặng! Yên lặng…
Thật không ngờ xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, nhưng mà, chúng ta phải tuân thủ
nguyên tắc của trò chơi! Tiểu Chí đã giành được… hay nói cách khác, đã nuốt được
hai viên đá quý đó rồi. Như thế, Tiểu Chí của chúng ta có thể cùng khiêu với
Trưởng ban Nguyên Dạ và Phó ban Nam Xuyên. Mọi người nói có đúng không
nào?”
“Hả? Cái gì? Thật không công bằng!”
“Sao thế được? Tôi cũng muốn
khiêu vũ với anh trưởng ban mà!”
“Không được! Tôi chờ thời khắc này lâu lắm
rồi! Sao lại có chuyện đó được?”
Cả đám con gái nhao nhao lên oán trách
tôi.
Nghe anh Đa Lâm quyết định như thế, tôi cũng ngớ người: “Hả? A Mộc...
Anh Đa Lâm... nói cái gì?”
“Còn nghệch mặt ra đó? Cậu có thể khiêu vũ với anh
trưởng ban kìa!” A Mộc vui mừng đá nhẹ tôi một cái, cách mà cậu ấy biểu lộ hạnh
phúc thật là đặc biệt.
“Khiêu vũ?” Tôi ngạc nhiên trợn mắt lên… Trời ơi… Tôi
có thể cùng anh Nam Xuyên khiêu vũ sao? Thật không đây? Không phải nằm mơ chứ?
Nhưng mà, khoan đã, trong bụng tôi… còn hai viên đá quý nữa? Cũng không thể vì
được khiêu vũ cùng anh Nam Xuyên mà quên nó chứ?
Tôi buồn buồn chỉ vào bụng:
“Nhưng mà…”
“Ui da! Đừng có nghĩ mấy cái đó nữa! Dù sao thì cũng không chết
được! Bây giờ đi nắm tay anh Nguyên Dạ và anh Nam Xuyên mới là quan trọng! Hi
hi!”
A Mộc hình như còn vui hơn tôi nữa, thật không hổ là phe cánh của tôi.
Nhưng mà, tuy có thể khiêu vũ với anh Nam Xuyên là mơ ước của mình, nhưng trong
bụng tôi vẫn còn hai cái đồ dị vật kia, mọi người khác đều nhìn tôi bất phục.
Cảm giác này thật khó chịu.
“Mọi người đừng ồn ào nữa! Đây chính là nguyên
tắc của trò chơi. Theo nguyên tắc, Tiểu Chí là cô gái may mắn hôm nay. Mọi người
thấy có đúng không nào?” Anh Đa Lâm lại vui vẻ nói trước micro.
“Đúng thế!
