biên vẫn ầm ĩ làm tai cô lùng bùng.
-Chủ biên, tôi...
[...Đừng nói là chưa có người mẫu, trong vòng năm phút mà không có hình thì chờ đơn thôi việc đi...'>
-Chủ biên... ý tôi là... đã, đã có người mẫu, cũng đã, chụp hình rồi.
Coi như Min mất lương tâm nghề nghiệp đi, trong lòng không ngừng xin lỗi người con trai kia.
[...Vậy thì tốt, mau đem ảnh đến đây...'>
Chủ biên cúp máy, Min cất điện thoại vào, tay cầm máy ảnh một lát rồi nhét
vào cặp, chỉ mong người con trai ấy không chấp nhất với cô.
- - -
Hai ngày sau, tòa soạn Min đang làm bị kiện, lí do, vi phạm quyền riêng tư
cá nhân của người khác. Hóa ra, người con trai bị Min chụp rồi đăng hình anh ta lên tạp chí đã kiện tòa soạn bọn họ vẫn chưa hỏi ý kiến của anh
ta đã tự ý tung ảnh lên.
Chủ biên lập tức thẳng chân đá
Min vào đống lửa kia, lúc đầu Min đưa hình, chủ biên còn cười sang sảng
bảo người mẫu rất tốt, Min còn chưa bảo anh ta chưa đồng ý thì chủ biên
đã lặp tức đem in ra tạp chí. Qủa thật tạp chí vừa xuất bản ra, thu được lợi nhuận rất tốt, là cực tốt.
Vậy mà đến khi bị kiện, lại một cước đổ hoàn toàn trách nhiệm cho Min. Đúng là không công bằng!!!
Hôm nay, Min phải đến gặp anh ta ở khách sạn Plaza Athénée để xin lỗi cùng nhận sự trừng trị anh ta muốn.
Trong lòng Min thầm nghĩ, anh ta là con trai, có cần nhỏ mọn thế không? Chỉ
một tấm ảnh, bắt quá chưa hỏi ý kiến của anh ta đã đăng lên tạp chí,
nhưng mà anh ta lại được yêu thích, lát nữa có thể thương lượng bảo anh
ta làm người mẫu, sau này không cần lo cơm ăn áo mặc.
-Xin chào, tôi đến tìm người ở phòng 2020.-Min đi đến chỗ tiếp tân nói
-À, cô là Min Anbill?-cô tiếp tân hỏi
-Phải, là tôi.
Min gật đầu.
-Vị khách phòng 2020 bảo khi nào cô đến cứ lên thẳng phòng ngài ấy.
-Tôi biết rồi.
Min hai tay cầm chặt chiếc cặp đựng máy ảnh, sau đó nhắm mắt đi vào thang
máy. Trong lòng không ngừng cầu trời, đừng có gặp phải tên biến thái,
sàm sỡ, cũng đừng đụng trúng tên nhỏ nhen, tính toán.
Tốt nhất gặp một người hiểu chuyện, chỉ bảo cô lên đó uống nước nói vài câu chuyện phiếm rồi bỏ qua. Tốt nhất là thế.
Min dừng chân trước cánh cửa treo tấm bảnh bằng bạch kim có con số 2020,
khu này toàn là phòng dành cho khách V.I.P, không lẽ tên này lắm tiền?
Cũng phải, hôm đó đưa những một trăm nghìn mà không tiếc rẻ.
_Cốc cốc...
-Có ai bên trong không?-Min gõ cửa hai tiếng, nói vọng vào
-Vào đi.
Bên trong nhanh chóng truyền tới giọng nói, Min không biết rốt cục trong đó chất chứa cảm xúc gì. Rất khó miêu tả.
Min nhẹ nhàng mở cửa ra, sau đó đóng lại đứng nhìn bên trong, là một căn
phòng rộng lớn, trang hoàng vô cùng lộng lẫy, cánh cửa duy nhất kia chắc chắn là ngăn cách căn phòng khách này với phòng ngủ.
Min lần đầu tiên bước vào phòng V.I.P có chút ngưỡng mộ cùng ao ước, bản thân một lần ở trong căn phòng này.
-Ngồi đi.
Lăng Hạo đứng quay lưng với Min, nhìn ra cánh cửa sát sàn bằng kính trong suốt, nhìn ra bên ngoài toàn cảnh thành phố Paris.
Min khẽ nuốt nước bọt, nhắm mắt ngồi xuống chiếc ghế sô pha sang trọng ở giữa phòng.
-Cô là người chụp những tấm ảnh đó?-Lăng Hạo vẫn không quay đầu lại, giọng không có gì gọi là tức giận
-Ph... phải.
Không hiểu sao, Min vô cùng căng thẳng, khí thế từ người con trai này tản ra, quả thật làm con người ta cảm thấy bức bách vô cùng.
-Cô thật to gan.
Min càng căng thẳng hơn, giọng nói này, không tức giận, trầm ổn bình thản
như vô tình nói ra, bên trong mang chút ý cười, là cười lạnh lẽo.
Hai tay Min đã chảy đầy mồ hồ, chuyến này không phải gặp tên sàm sỡ, hay
tên nhỏ mọn, mà là một tên vô cùng nguy hiểm. Còn hơn hai kẻ kia.
-Tôi... tôi có định hỏi ý kiến anh, nhưng, anh lại đi mất... tôi không còn cách nào liền... lấy ảnh anh ra...-càng về sau, giọng Min càng nhỏ
-Min Anbill... hình của tôi... là có thể chụp là chụp, đăng lên tạp chí là
đăng sao?-Lăng Hạo giọng nói đột nhiên cau có, đồng thời xoay người lại
ánh mắt sắc bén nhìn Min
Lúc anh nhìn thấy quyển tạp chí
để hình bìa là mình, anh vô cùng tức giận, liền sai người dọn dẹp kia,
phải mua toàn bộ quyển tạp chí đó, không cho sót lại một cuốn.
Anh tự nghĩ, là ai to gan như thế? Hóa ra là cô gái lần trước đã xin mình hai mươi nghìn.
Min khẽ ngước đầu nhìn Lăng Hạo, trong lòng Min lúc ấy tự hỏi, rốt cục ông
trời đã để thiên lý ở đâu rồi? Min gặp qua vô số người mẫu, chỉ là không ai bì nổi cả về khuôn mặt ngoại hình, cả khí chất tản ra từ người anh.
-Cô nghĩ... tôi nên làm gì cô bây giờ?
Hạo khóe môi giương lên vô cùng mị hoặc, từng bước tiến tới Min.
Khi Lăng Hạo đã đến gần rồi anh hơi ngã người xuống, Min theo quán tính
liền ngã về sau, đến lúc ngã hoàn toàn lên ghế sô pha, muốn khóc cũng
không thể.
Trong lòng cô thực muốn chửi, lần đầu tiên b