Cửa Tiệm Giặt Là

Cửa Tiệm Giặt Là

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324201

Bình chọn: 7.00/10/420 lượt.

thật của anh."

"Noeul? Là nickname của anh đó hả?" Như kiểu cả hai chúng tôi đang chơi trò giấu giếm thân phận thật sự với nhau vậy, dù là với những lý do
khác nhau.

"Ừ..."

"Thế có định cho biết tên thật không đây?"

"Thế còn em?"

Tôi lắc đầu. Tôi chưa sẵn sàng đối diện với anh
bằng con người thật của mình. Vì anh không phải là Bi, nên tôi chưa tin
tưởng anh nhiều lắm. Sẽ cần phải có thời gian..

"Ừ thì anh cũng đã đoán trước là em sẽ không nói ra đâu mà.."

"Này em hỏi anh một câu được không?"

"Hỏi đi."

"Tại sao... anh lại tốt với em như thế?"

Anh ngã người ra đằng sau một chút. "Ừm, anh biết là nói thế này nghe
có vẻ buồn cười... vì anh cũng chỉ mới gặp em mà thôi... nhưng, anh có
cảm giác anh tìm thấy hình ảnh của chính mình trong em... hồi anh mới
đến đây anh chỉ gặp toàn chuyện xúi quẩy."

"..."

"Thêm vào đó, chúng ta đã có thoả thuận." Anh vừa nói vừa đứng lên. "Anh không có thói quen không giữ lời hứa."

"I see.."

"..rồi, bây giờ xong chưa? Em sẽ không chạy trốn nữa nhé?"

"Ê, đừng bảo là anh vẫn giữ cái ý định giữ em ở chung với bọn anh đấy
chứ?" không thể hiểu nỗi anh chàng này! Vẫn khăng khăng giữ cái ý định
kỳ cục đó sau tất cả những chuyện vừa xảy ra trên kia. "Có là bạn gái
hay không thì Bada cũng đang ở cùng anh? Và em nghĩ là cô ấy không...",
"Căn hộ đó cũng là nhà của anh nữa. Cả hai đứa cùng trả tiền thuê hàng
tháng. Thế nên Bada không phải là người quyết định tất cả mọi chuyện."
Anh nói, với một bộ mặt nghiêm túc.

Có vẻ cũng có lý, nhưng không
hiểu sao tôi cứ có cảm giác bất an về chuyện này. Tôi bắt đầu hình dung
ra cảnh Bada gọi tôi bằng "con này, con kia" thay vì gọi tên tôi. Tôi
cũng chẳng quan tâm lắm chuyện người ta nghĩ gì về mình, nhưng dù sao
thì cũng chẳng dễ chịu chút nào khi bị đối xử nhu vậy.

"Anh biết đó là một quyết định không dễ dàng. Anh cũng hy vọng là Bada sẽ sớm biết
thông cảm hơn và thay đổi thái độ, cũng phải mất một thời gian." Anh nói trong lúc chìa tay ra tỏ ý muốn giúp tôi đứng lên. Tôi không nhận lấy
bàn tay của anh mà tự mình đứng lên. Tôi nhìn đồng hồ.

"Em... phải đi đâu à?"

"Chắc vậy." Tôi nói dối. Nhưng tôi nghĩ là tôi cũng cần chút thời gian
để suy nghĩ và quyết định chuyện này. Và tôi muốn ở một mình trong lúc
đó.

"Kay, vậy thì thế này đi." Anh thò tay vào túi quần và rút ra
một cái chìa khoá nhỏ. "Đây là chìa khoà vào nhà. Em cầm lấy đi, và hãy
nghĩ kĩ về lời đề nghị của anh."

Tôi nhìn chiếc chìa khoá trong tay anh nhưng không nhận lấy. Một chút ngại ngần. "Nhưng..."

"Cứ cầm lấy đi. Khi em quay lại - nếu như em có quay lại - anh muốn có
câu trả lời. Dù là em quay lại để ở lại, hay quay lại chỉ để trả lại
chìa khoá. Được không?"

"Yea.." Tôi cầm lấy chiếc chìa khoá. Điều
duy nhất thúc giục tôi trong lúc đó là tôi phải thoát ra khỏi nơi này
càng nhanh càng tốt.

"Ngoan lắm. Tôi nay gặp lại em nhé." Hai đứa
nhìn nhau một lúc, rồi anh chậm rãi bước lên cầu thang, còn tôi cũng
bước ra khỏi cửa không một lần ngoái lại....



Phải mất hơn một tiếng đồng hồ Hikaru mới tìm được một con phố
trông có vẻ quen quen. Ba tháng sống ở đây là ba tháng đầu tắt mặt tối
với cái cửa hàng nên Hikaru cũng chẳng mấy khi có dịp thăm thú xung
quanh. Kết cục là từ nãy tới giờ đã đi tới đi lui đến 10 vòng một khu
phố mà vẫn chưa tìm ra đường về. Chỉ đến khi nhận ra con phố này quen
quen... Hikaru nhìn sang bên đường, kia chẳng phải là cái quán karaoke
đêm hôm trước sao... Thở phào nhẹ nhõm, vậy là biết đường về Cubic U
rồi.

15 phút gõ cửa + kiên nhẫn chờ đợi mà không thấy hồi âm,
Hikaru kết luận là ông chủ nhà đi vắng mất rồi. Thở dài thất vọng, cô
đành quay ra ngoài, trở lại xem xét Cubic U xem sao. Đang lắc thử nắm
đấm cửa xem ông chủ nhà có thương tình mở khoá cho cô chưa thì nhìn thấy mẩu giấy được gài ở cửa sổ. Lại một lời nhắn nhủ khác của ông chủ nhà?
Cô đưa tay cầm lấy mẩu giấy và mở ra, ngạc nhiên vì nét chữ của một
người con gái...

Chị Ki ơi, là Byul nè! Sáng nay em tới và thấy
Cubic U đóng cửa, sao thế hả chị? Đừng có nói với em là từ giờ trở đi em lại phải dùng mấy cái máy giặt cà tàng trong kí túc đấy nhé. Mà thôi,
nếu chị vẫn còn trong thành phố thì ghé qua chỗ em đi, và cho em biết
một lí do chính đáng không là em sẽ "xử lí" chị ra trò vì tội làm cho em hết cả quần áo sạch để mặc rồi. Nhớ đấy!

Hikaru bật cười. Cô đã
quá bận rộn với chuyện cửa hàng, và cả mãi nhung nhớ Bi nữa, đến nỗi
không nhận ra là hoá ra ở Seoul này mình đã có một người bạn. Và cô chợt nhận ra cô nhớ cái cô bé Byul nhí nhố này hơn cô tưởng.

Rồi cô hồi tưởng lại mấy ngày vừa rồi của mình, nghĩ đến JoonHyung... đến Noeul... những người cô mới vô tình bắt gặp, và tất nhiên, chưa thể tin tưởng
được. Với Byul thì khác, chẳng hiểu sao Hikaru lại có cảm giác như vậy.
Hai chị em gặp nhau cũng chưa phải là nhiều, nhưng cả hai đề


Teya Salat