y. Thành phố này không
hề an toàn. Cho bất cứ ai trong số chúng tôi.
"Tụi cớm không bao giờ đến đây" JoonHyung tiếp tục. "Cộng đồng ở đây có luật lệ của riêng họ."
"Vậy anh có biết Admere ở đâu không?" Byul hỏi.
"Nhà máy bỏ hoang gần bờ biển, phải không?"
Byul gật đầu.
"...Hay lắm," JoonHyung nói giọng mỉa mai. "Cái con bài này cổ lỗ. Cổ lỗ quá rồi."
***
"Lối này..." Byul nói. Cô bé dễ dàng tìm được công tắc đèn và bật đèn hành lang. Chắc chắn cô bé đã từng đến đây trước đó.
Chúng tôi đi theo cô bé dưới ánh sáng chợp chờn. JoonHyung nói nhà máy
chỉ mới bỏ hoang vì công ty phá sản, nhưng nơi này dường như đã bị bỏ
phế hàng năm trời. Bụi phủ khắp nơi, bay lơ lửng trong không khí, bốc
lên mùi cũ kỹ lâu ngày. Cảm giác lo lắng. Tôi không thích cảm giác này.
Tôi dùng ống tay áo bịt miệng và mũi lại cho đỡ bụi.
Tôi dán mắt
vào cái túi Byul đang giữ chắn chắn bên người. Cô bé ghì chặt quai túi,
cố gắng xua đuổi nỗi lo lắng về những gì sắp đến. JoonHyung sải bước
đằng sau chúng tôi, vẫn giữ nguyên bộ dạng "giang hồ" của anh. Một bóng
đèn vụt tắt, tôi có thể cảm thấy rõ Noeul siết chặt bàn tay tôi. Anh đã
không rời tay tôi kể từ khi chúng tôi rời căn hộ.
"Anh đã... nhớ ra thêm chút gì chưa?" Tôi hỏi Noeul.
"Chưa... Có... Anh không biết nữa. Thật khó để diễn tả... mọi thứ dường như đang đảo lộn hết cả..." Anh trả lời. Và tôi không hỏi thêm nữa, vì
tôi sợ rằng hỏi thêm sẽ chỉ làm mọi việc trở nên rắc rối. Chúng tôi tiếp tục đi...
Cả toà nhà mang một vẻ kỳ quái, nhưng điều đó không làm tôi hoảng sợ. Vậy thì tại sao... tại sao tôi lại run lên như vậy?
***
Byul dẫn mọi người đi về phía căn phòng phía sau, tít mít sâu trong khu văn phòng của nhà máy cũ. Khi cô bé mở hé cánh cửa, Hikaru nhận thấy
đèn trong căn phòng đã sáng sẵn. Dường như có ai đó đang đợi họ. Byul
đẩy nhẹ cánh cửa, vừa đủ rộng để mọi người thấy Fany đang ngồi đợi một
cách hẫn nại trên chiếc trường kỷ đặt gần cửa ra vào.
"Byul!" Fany
lập tức đứng dậy đi về phía cô và những người khác. "Hikaru... Cám ơn
Chúa! Mọi người không sao cả chứ? Vẫn an toàn chứ?"
"Vâng... em nghĩ vậy..." Byul mỉm cười. "Chị Hikaru và anh Noeul đi cùng em đây rồi. Cả Joon nữa."
"Joon nữa sao?" Fany nhìn qua chúng tôi về phía JoonHyung. Anh đang đứng dựa vào tường, gương mặt căng thẳng chờ đợi.
"Em nghĩ là để Joon đi cùng cũng chẳng sao." Byul giải thích.
Mặc dù không hoàn toàn hiểu ý định của Byul, nhưng Fany vẫn gật đầu và
quyết định rằng ý kiến của cô chắc chắn phải có lý do chính đáng: "Được
rồi."
Fany lần lượt nhìn mọi người, và ngạc nhiên dán chặt ánh mắt
vào Noeul. Anh há miệng kinh ngạc trước sự giống nhau đến kỳ lạ giữa họ. "Trời đất quỷ thần ơi... em hoàn toàn đúng, Byul.". Hikaru nhìn sang
Byul thắc mắc, không hiểu cô bé đã nói gì với Fany.
"Em... em phải
nói với anh Fany về Noeul." Byul thú nhận... "nhất là sau khi gặp anh
ấy, em không thể nào mà không nói được..."
"Sau khi gặp... ai cơ" Hikaru hỏi.
Byul quay sang nhìn Fany, Fany nhìn lại Hikaru và mọi người. Anh buông
một tiếng thở dài nặng nề rồi từ từ mở rộng cánh cửa cho mọi người tiến
vào căn phòng.
Bước chân vào căn phòng, Hikaru choáng váng. Cô đưa
tay ôm lấy ngực, trái tim cô đập liên hồi như muốn vỡ tung ra ngoài.
Noeul kéo cô lại gần anh, và chợt nhận thấy mình đang đối mặt với
một-mình-khác: Bi.
"HIKKI!" Bi đứng vụt lên, chạy lại, và chỉ cách
Hikaru và Noeul vài bước. Đằng sau anh, joey trong chiếc áo choàng da
màu đỏ cũng tiến lại gần.
"Bi!" Hikaru cảm thấy trái tim cô như
đang căng phồng lên và muốn nổ tung. Hikaru muốn chạy đến bên Bi, nhưng
Noeul giữ cô lại. Cô bối rối không biết phải làm thế nào.
Bi nhìn xuống bàn tay cô và Noeul đang đan vào nhau. "Hikki..."
Hikaru nhìn lên Noeul, ánh mắt anh nheo lại nhìn Bi đầy hăm doạ. Thường thường, những người máu mủ tìm lại được nhau phải cảm thấy vui mừng,
nhưng Noeul không hề có cảm giác như vậy. Ba năm qua, anh đã luôn phải
đi tìm kiếm bản thân mình. Và giờ đây, chỉ trong vài tiếng đồng hồ,
người ta nói với anh rằng anh trước kia là một tên tội phạm. Mặc dù anh
không hòan tòan nhớ ra hết mọi chuyện, nhưng anh biết đó chỉ là thời
gian trước khi anh quay lại với chính mình ngày trước. Đứng ở đây, đối
diện với Bi, Noeul cảm thấy như anh đang đối diện với bản thể tội lỗi
của chính mình. Dường như anh đã đi đến cuối con đường..., và kia là
JunSap đang trở lại. Anh không muốn giao Hikaru cho JunSap mà không biết rõ về hắn.
"Noeul...?" Hikaru nói khó nhọc, gần như van nài anh hãy nói gì đó. Bất cứ điều gì.
Nhưng anh tiếp tục im lặng.
Ánh mắt lạnh lùng.
Hơi thở chậm và sâu.
"Mọi người." Fany cắt ngang, cố gắng giải quyết tình thế. "Tôi nghĩ
rằng tốt hơn nên để họ ở đây một mình một chút, nhỉ?" Byul và JoonHyung
gật đầu đồng ý rồi đi theo anh ra khỏi