thôi!”
“Đáng yêu chết mất!”
Những tiếng la hét vang lên nhưng trong đầu cô thì hoàn toàn là trống rổng “Họ nói ai thế?” Cô ngơ ngác nhìn. Một lúc không cẩn thận lại đụng trúng một cái gì đó “Ui da! Đau quá!” Cô giật mình dội ra, lấy tay xoa nhẹ đầu.
Cả trường đột nhiên im lặng hẳn, Vylee theo bản năng đưa mắt lên nhìn “Mina!” Cô bất giác nói “Đụng người khác không biết xin lỗi à?” Cô ta lớn tiếng nói. Vylee bây giờ mới bất giác quay về hiện thực, không chút nương từ nhìn thẳng vào cô ta “Chó khôn thì không nên cản đường!”.
Mina đột nhiên tức như điên nhìn cô “Mày mới vừa nói gì thế?” Mina hung hăn. Vylee không sợ mà nhìn cô ta gằn ra từng tiếng “Đã không hiểu tiếng người thì đừng bắt tao lặp lại! Bất đồng ngôn ngữ thì tốt nhất là đừng nói chuyện chung!” Vylee trừng mắt nói.
“Mày mới nói cái gì hả?” Mina tức giận đẩy nhẹ cô “Tao nói mày cũng không hiểu chi bằng không nói xem như giữ lại thể diện cuối cùng cho đồng loại mày!” Vylee gằn từng tiếng nói.
“Con khốn! Mày dám!” Mina không chịu được nữa mà đẩy mạnh cô xuống đất. Vylee một phút không phòng bị mà ngã nhào xuống đất, do không cẩn thận nên chân cô bị trật, Vylee cố gắng đứng dậy nhưng chân thật sự rất đau.
Mina thích thù nhìn cô ngồi dưới chân cô ta, đưa ánh mắt đầy kinh bỉ mà nhìn, khóe miệng nhếch lên một đường cong độc ác.
“Sao? Không đứng dậy được à?” Mina từ trên nhìn xuống nói “Đã thấp hèn như mày làm sao có thể đối đầu với tao! Thôi biết khôn mà chịu nhục đi!” Mina cười đầy chế nhạo.
Vylee trừng mắt với cô ta “Mày trừng mắt với tao làm gì?” Mina gắc gỏng nói “Đồ hạ tiện như mày chỉ nên nằm dưới giày tao mà cầu xin! Biết đâu tao lại niệm tình mà tha cho!” Cô ta càng nói càng quá đáng.
“Đúng rồi! Con khốn như mày thì làm gì được ngoài cái việc trưng bộ mặt đáng rét đó đi dụ dỗ đàn ông hả?” Mina gằn từng tiếng nói “À quên! Mày trong sáng, thuần khiết đến như vậy thì làm sao có thể làm việc đó đúng không?”
“Giả bộ thanh cao làm gì? Tao cảm thấy mắc ói chết mất!” Mina nói xong câu cuối cuối cùng “bốp” cô ta không kiên nể mà tát vào mặt cô. Làn da trắng giờ đã phớt hồng. “Sao? Con tiện nhân như mày thấy sao hả? Có giỏi thì đứng dậy là đánh lại tao này! Tao nói cho mày biết! Cái thứ như mày chỉ làm người ta thêm chán ghét! Rồi một ngày nào đó tao sẽ lấy lại tất cả của mày! Rõ chưa?”
Vylee vẫn một mực nhìn cô ta, đến khi cảm thấy khó chịu Mina mới hung hăn nói “Bộ mặt của mày đúng là làm cho người ta cảm thấy thật đáng ghét!” Mina vung tay lên định tát cô nhưng bàn tay vừa hạ xuống thì “bặt” một cánh tay to lớn rắn chắc đã đỡ lấy, sắc mặt lạnh như băng thể hiện vẻ không hài lòng.
Mina hoảng hốt nhìn gương mặt đó, bất giác thu tay lại “Anh Zinjee!” Cô ta hốt hoảng gọi, không chỉ có cô ta mà cả cô gái ngồi dưới đất à không là toàn trường đều hốt hoảng. Ai nấy đều căng mắt ra mà nhìn.
Là Zinjee sao? Anh ta đang làm gì thế? Vylee ngây ngốc nhìn. Zinjee không nói chỉ nhìn lại cô, nhìn đôi má cô ửng hồng trong lòng hiện lên một cảm giác khó tả. Rồi đột nhiên cúi người xuống, đưa tay ra bế lấy cô, bên tai còn nhẹ giọng nói một câu “Có đau không?” Tiếng nói mỏng nhẹ tựa hồ như không nghe được khiến cô bất giác giật mình.
Mina ở đây phải nói là tức đến xanh cả mặt mày, nhìn người con trai trước mắt mà tơ máu dường như hiện rõ. Sự hận thù dường như lấp đầy đi ý chí của cô ta, cô ta thề nhất định sẽ không bỏ qua.
Đây là thật sao? Sao cô lại cảm thấy hư ảo thế này. Chưa kịp nhận thức ra điều gì thân thể cô đã được cánh tay rắn chắc đó bế hẳn lên không trung, cơ hồ để cô tựa vào lòng ngực đó. Điềm tĩnh bước đi.
Cả trường lúc này từ ngạc nhiên, hốt hoảng đến vui sướng mở to mắt mà nhìn. Tất cả mọi thứ dường như không còn quan trọng đến trừ cặp đôi vừa mới bước ra. Sự thật đúng là bàng hoàng.
..................
Zinjee nhẹ nhàng đặt Vylee ngồi xuống ghế đá. Vylee giờ này vẫn chưa hết giật mình, cô cứ đưa mắt ngây ngốc mà nhìn. Zinjee nhìn bộ mặt ngô ngố của cô bất giác khóe miệng chợt cong lên “Có đau không?” Anh cúi xuống nhìn chân cô rồi lại chuyển ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Vylee theo tiềm thức mà lắc đầu. Zinjee không nói, anh đứng dậy “Chờ tôi một lát!” Nói xong câu đó liền quay người bước đi. Bóng anh mất dần sau mấy hàng ghế đá công viên.
Vylee ngơ ngác nhìn xung quanh, bất chợt thấy chú mèo nhỏ dưới chân liền ngây thơ hỏi “Mèo con! Đây là thật hay mơ vậy?” Cô nhìn chú mèo nhỏ dưới chân, chú mèo bỗng “meo” một tiếng.
Vylee không do dự mà bế mèo con lên, nhìn chăm vào nó như thể muốn ăn tươi, nuốt sống “Này! Tao làm thí nghiệm nho nhỏ nha!” Nói rồi cô đột nhiên véo vào chú mèo một cái làm nó hốt hoảng kêu lên.
Vylee vui mừng thả nó xuống “Cha! Là thật đó!” Cô cười rồi lấy trong cặp ra một chiếc bánh mì nhỏ, xé ra đưa cho mèo con “Này nhóc! Cho cưng này!” Cô đưa ra chú mèo liền quặn lấy rồi bỏ đi. Vylee mỉm cười nhìn theo.
“Xem ra cô vẫn không sao!” Z
