Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Đại Chiến 4Princes

Đại Chiến 4Princes

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328484

Bình chọn: 8.5.00/10/848 lượt.

cả lớp phân vân ko biết chọn ai. Cho đề chỉ còn các bỏ phiếu bằng hình thức giơ tay.

Thầy Quang: Ai bầu cử cho Lam Linh giơ tay phải, ai bầu cử cho Tiểu Anh giơ tay trái!

Cả lớp bắt đầu căng thẳng 10/24 tên giơ tay phải, 10/24 tên giơ tay trái, chỉ còn Đ.Tuấn và Tuấn Anh là ko giơ tay, dường như họ đang lưỡng lự, Đ.Tuấn nhanh chóng đưa tay trái lên quay sang Tuấn Anh: -Cậu thuận tay nào cứ giơ tay đó!

Lam Linh nhìn Tuấn Anh: -Tụi mình là bạn thân mà, cậu ủng hộ tớ chứ!

Tuấn Anh nhìn một hồi cả lớp trở nên bất ngờ với ý kiến của Tuấn Anh: -Tớ ko quen giơ tay, nhưng em bỏ cho Tiểu Anh một phiếu, mong các bạn ở đây ủng hộ cậu ấy.

Lam Linh thất vọng tràn trề, trong lòng tự trách: “Tại sao Tuấn Anh, tại sao cậu bỏ mặc tớ”

Còn chức lớp trưởng tôi chắc bạn biết ai rồi phải ko đó là anh chàng đẹp trai Tuấn Anh.

Khi sinh hoạt lớp đã xong, thầy Quang nhắc nhở: “Thầy mong bán cán sự làm tốt việc của mình, nhưng T.Nhân và Tiểu Anh trước khi nhận chức thầy mong hai em đi dọn tàn dư trong phòng thí nghiệm, cô Lan mới nhắc thầy thời sáng đấy.”

Tiểu anh giơ tay ý kiến: -Thưa thầy em muốn chuyển chỗ!

Thầy Quang ngạc nhiên: -Tại sao lại đổi, chỗ ngồi đó tốt với em mà!

Tiểu Anh: -Nhưng em ko muốn ngồi cạnh tên vô lại, háo sắc, đáng ghét như Tuấn Anh!

T.Anh to mắt nhìn con bé, tức quá ko nói nên lời, cả lớp ồ lên, mấy bọn con gái xì xầm: -Trời, nó dám mắng cả Tuấn Anh nữa hả, nó chán sống rồi, ngồi cạnh anh ấy nó phải hạnh diện chứ, tại sao nó lại đòi đi, đúng là “Mỡ dâng tới miệng mèo mà ko ăn”, nếu là mình mình sẽ chớp cơ hội níu lấy trái tim anh ấy rồi!

Thầy Quang bật cười: – Vậy em muốn ngồi ở đâu?

Tiểu Anh phân vân: Em…..em ko biết nữa!

Lam Linh phát biểu: -Tiểu Anh, bàn mình cò dư một chỗ cậu ngồi đi!

Thầy Quang:- Cũng được đó, em dọn sách vở qua chỗ ấy đi.(con bé thu xếp nhanh chóng qua chỗ Lam Linh)

Thầy Quang: Phải rồi Đức Tuấn, em cần thầy phân công các bạn chép bài cho em cho đến khi lành hẳn.

Đ.Tuấn: -Dạ thưa thầy ko cần, em đã có người hầu chép bài giúp rồi ạ!

Thầy Quang: Ừ, mong tay em mau bình phục.

Tiểu Anh trố mắt: -Cái gì, dám gọi mình là người hầu sao, tức quá mà!

Khi sinh hoạt lớp đã xong, thầy Quang nhắc nhở: “Thầy mong bán cán sự làm tốt việc của mình, nhưng T.Nhân và Tiểu Anh trước khi nhận chức thầy mong hai em đi dọn tàn dư trong phòng thí nghiệm, cô Lan mới nhắc thầy thời sáng đấy.”

Cả lớp ra về, Lam Linh vỗ vai Tiểu Anh:- Chúc mừng cậu, mình mong bạn sẽ làm tốt!

Tiểu Anh thân thiện: -Trời ạ, mình ko muốn tí nào cả, cậu yên tâm mình sẽ trả lại nó cho cậu nhanh thôi!

T.Nhân từ cửa vọng vào: -Này, nhanh đi dọn dẹp nào, cậu định chốn à?

Tiểu Anh đùa: -Có lẽ là vậy!

T.Nhân dọa: -Cậu dám à!

Con bé nhanh chóng cùng T.Nhân đến phòng thí nghiệm để dọn dẹp, Lam Linh mặt đâm chiêu: “Trả lại sao, cướp của mình thấy ko ưng rồi trả lại à, tớ ko để cho cậu yên đâu Tiểu Anh”

Tại phòng thí nghiệm: -Con bé cùng T.Nhanh nhanh chóng lau dọn.

T.Nhân: -Này, cậu lau dọn đi mình đi mua nước uống!

Tiểu Anh mắng: -Cậu sướng quá ha, lúc nãy mình đi cậu ko cho, bây giờ cậu tự cho mình cái quyền đó hả!

T.Nhân: Thì lúc nãy còn nhiều chỗ chưa dọn nên ko cho cậu đi, bây giờ gần xong rồi, nên mình đi nha!

Tiểu Anh: -Ko là ko, ai đi người đó là con heo lười biếng!

T.Nhân nịnh: -Cậu muốn uống gì!

Tiểu Anh xoe tròn mắt: -Mình muốn Pepsi và khoai tây chiên!

T.Nhân: Ok, mình mua cho cậu. CON HEO THAM ĂN!(T.Nhân cười to rồi chạy đến căn tin)

Tiểu Anh ở lại một mình trong phòng thí nghiệm, con bé ra ngoài đóng hết cửa sổ, rồi bước vào trong thu xếp bàn ghế, chuẩn bị thu xếp đồ thì bỗng nhiên cửa ra vào bị khóa, ai đó ném hơi cay vào bên trong, Tiểu Anh bắt đầu ngợp thở, cố gắng la to: -Có ai ko cứu tôi với, T.Nhân cứu tớ…..!

Có ai ko, cứu người

T.Nhân….cứu….mình

Rồi con bé ngất xỉu, T.Nhân hốt hoảng khi thấy phòng thí nghiệm khói bay mù mịt, T.Nhân nhanh chóng chạy đến: -Tiểu Anh, cậu cố lên nhé, cậu mà có chuyện gì tớ ân hận lắm!

T.Nhân nhanh chóng dùng sức xô cửa, khói bay mù mịt, cậu ấy cố tìm Tiểu Anh, con bé nằm bất tĩnh trên sàn T.Nhân nhanh chóng bế Tiểu Anh ra ngoài, hớt hãy chạy ra ngoài tìm người giúp, đúng lúc Tuấn Anh, T.Khanh, Đức Tuấn từ thư viện đi qua, T.Nhân kêu lên: -Đức Tuấn, T.Khanh, Tuấn Anh mau gọi cấp cứu Tiểu Anh bị ngộ độc rồi!

Cả 3 hốt hoảng, chạy đến….4 người họ vừa chạy đi đến bệnh viện, T.Nhân cứ ôm lấy con bé miệng cứ kêu: -Tiểu Anh tớ lệnh cho cậu tĩnh dậy, nếu cậu tĩnh tớ ko tính toán nữa, phòng thí nghiệm tớ sẽ lau dọn giúp cậu!

Tuấn Anh tay cầm điện thoại gọi xe cứu thương

T.Khanh: -Cậu ấy tắc thuở rồi, T.Nhân nhanh lên.

Đúng lúc xe cấp cứu đến, Tiểu Anh được đưa lên xe.

Tại bệnh viện, Thiện Nhân tỏ vẻ bức xúc: