Đại Chiến 4Princes

Đại Chiến 4Princes

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328405

Bình chọn: 10.00/10/840 lượt.

Anh tỏ ra khó chịu: -Vậy muốn cái gì!

Đ.Tuấn:-Cậu làm tớ bị như vầy đến tặng món quà nhưng xong hả!

Tiểu Anh: – MÌNH CHỊU HẾT NỔI RỒI ĐÓ, MUỐN GÌ NÓI ĐI.

Đ.Tuấn: -Chà nhà tớ bừa bộn quá!

Tiểu Anh: -Cái gì cậu muốn tôi dọn dẹp nhà cậu à, 3 tầng rộng thênh thang cho dù có người giúp thì tới ngày mai chưa xong nữa.

Đ.Tuấn: -Vậy thôi cậu dọn dẹp phòng tôi đi.

Con bé ko nói gì nhưng nó ấm ức lắm, bắt tay vào việc dọn nhà, sau 1 tiếng xong chuyện con bé lau cái bàn kính, Đ.Tuấn lại: -Chà chỗ này dơ quá(Đ.Tuấn chỉ vào chỗ cái bàn con bé nhanh chóng lau), chỗ này,… chỗ này,… chỗ này….(Đ.Tuấn vừa chỉ con bé vừa lau)

Tiểu Anh tức quá, lấy khăn lau lên mặt của Đ.Tuấn con bé cười: -Tớ thấy mặt cậu cũng dơ quá, nên mình lau giúp cậu.

Đức Tuấn ko chỉ còn biết làm gì hơn là trong lòng bực tức nhưng ko nói nên lời, sau đó cậu ta chỉ vào bàn học của mình: -Tay tớ đau lắm cậu có thể chép bài giúp mình được ko?

Tiểu Anh e ngại: -Tất cả sao?

Đ.Tuấn: -Cậu muốn chuộc lỗi mà!

Tiểu Anh: -Thôi được tớ giúp cậu!

-Muộn rồi mình về đây.Chúc buổi tối gặp ác mộng.

Đ.Tuấn: -Chúc đi đường gặp ma!

Sáng hôm sau….Tiểu Anh cùng Hà My, Thu Giang và Ngọc như hí hửng bước vào lớp. Ngoài hành lang Thiện Nhân đã trực sẵn.

- Ba cậu vào lớp trước đi tớ có chuyện muốn nói với Tiểu Anh.

Họ bước vào lớp trong lòng bất an, cho nên rình ngay cửa sổ, từ cửa nhìn ra T.Nhân tỏ vẻ khó chịu, cậu ta lớn tiếng:

-Cậu hại người xong rồi tỏ vẻ như ko có chuyện gì sao?

Tiểu Anh:-Ai hại ai cậu nói cho rõ nhé, lúc đầu cậu chủ động chung nhóm với tớ, rồi chỉ thị tớ làm các này cái kia, cậu còn lừa tớ nói là khử cacbon gì đó, ai biết sau cùng là thuốc nổ chứ.

T.Nhân: -Tới giờ này cậu còn giả vờ nữa à! Cách đây 3 năm cậu đoạt giải nhất olympic hóa học cấp quốc tế lúc chỉ 14 tuổi thôi. Lẽ ra cách điều chế thuốc nổ đen ra sao, sức sát hại nó ra sao cậu biết mà.

-Đúng, lúc đầu tớ biết cậu đang làm thuốc nổ nhưng ko ngờ cậu lại lừa và muốn hại tớ, nếu như tôi đốt hỗn hợp ấy người bị thương ko phải Đ.Tuấn mà là tớ cậu làm gì hả, chắc ngồi 1 gốc xúm lại với nhau rồi cười hả hê chớ gì!

-Tôi….Nhưng ít ra cậu phải xin lỗi vì đã cố ý gây ra vết cho Đ.Tuấn chứ, vì cậu mà bây giờ mọi việc đối với cậu ấy trở nên khó khăn.

-Nguồn gốc điều từ cậu mà ra khi nào cậu xin lỗi mình trước mình mới nghe lời cậu.

-Tớ xin lỗi cậu sao, còn lâu. Cậu ăn nói ngang ngược quá đó, có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao.

Nghe như thế Tiểu Anh giận dữ hét to

-Đúng vậy tớ ngang tàng vậy đó, vô giáo dục đó, cậu là người có giáo dục đàng hoàng tử tế, nên cậu muốn áp đặt ai thì người đó phải nghe theo cậu sao.

-Tiểu Anh cậu thật quá đáng.

Tuấn Anh can ngăn khi nỗi giận dữ của cả 2 lên tới tột đỉnh: -Gần vào lớp rồi, các cậu đừng cãi nhau nữa.

Thiện Nhân ngoan cố: -Hôm nay tớ phải cho con bé này một trận, cậu đừng cản tớ.

Tuấn Anh cố giữ T.Nhân: -Cậu thôi đi, còn Tiểu Anh cậu vào lớp học đi!

Thiện Nhân xô Tuấn Anh: -Cậu bênh vực nó à, giờ này Đ.Tuấn ra nông nỗi như vậy cũng tại nó thôi.

Tan giờ học, Tiểu Anh ra công viên dạo, nhớ đến lời nói của T.Nhân: “Có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao”.Mắt con bé dường như rưng rưng ngấn lệ, Tuấn Anh đi ngang qua nhìn thấy con bé vội chạy đến an ủi nhưng rồi Lam Linh vội kêu nên anh chàng đành để con bé lại một mình nhưng trong lòng bất an.

Tối đến, tại nhà của Đ.Tuấn:

-Tớ chép bài xong rồi nè!

-Chà chữ cậu đẹp thật, nhưng cậu viết tắt nhiều quá sao tớ hiểu cái gì, viết lại cho tớ, bài nào có viết tắt, dùng kí hiệu viết lại hết.

Con bé bức xúc:

-Đ.Tuấn à! Nghe nói cậu vốn học giỏi lắm cơ mà, ngay cả những từ viết tắt thông thường cậu ko đọc được là sao, có phải cậu cố tình làm vậy hành hạ tôi ko vậy.

-Tiểu Anh, tớ nói cho cậu biết, hành hạ cậu tớ ko hứng thú nhưng mình muốn bài vở của mình phải rõ ràng ko có tí sai xót gì hay khó hiểu nghe chưa.Bắt tay vào chép lại bài ngay cho mình nhanh lên.

Đành chịu con bé ngậm bồ hòn chép bài tất cả bài vở cho Đ.Tuấn. Sau một hồi ra ngoài lấy bánh quay lại thì con bé đã nằm dài trên bài ngủ con giấc. Đ.Tuấn nhìn con bé kì lạ, anh chàng nghĩ lại những chuyện xảy ra rồi ngồi cười vu vơ, vội lấy chăn đắp cho cô nàng. Bỗng đâu cửa phòng tự mỡ, Tuấn Anh xuất hiện, Đ.Tuấn ra hiệu: “Kẽ thôi”. Tuấn Anh ngạc nhiên khi thấy Tiểu Anh cũng ở đó, con bé ngủ say như chết.

Tuấn Anh, ngạc nhiên: -Tiểu Anh cũng ở đây sao! Chuyện lạ à nha.

-Có gì đâu, cậu ấy chỉ muốn chuộc lỗi nên chép bài giúp mình.

Tuấn Anh nhìn con bé ngủ: -Đ.Tuấn à! Cậu ấy như thiên thần phải ko?

Đức Tuấn cười: -Thường ngày cậu ấy quậy thật, nhưng khi ngủ thì ngây thơ như trẻ con vậy, ko chút gì lo âu!

-Cậu biết nhà Tiểu A


XtGem Forum catalog