pacman, rainbows, and roller s
Dành Trọn Trái Tim Về Nhau

Dành Trọn Trái Tim Về Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326102

Bình chọn: 9.00/10/610 lượt.

hanh kéo nó vào nhà mặc kệ Hữu Duy đứng đơ người ngoài vườn.

Bà lại băng vết thương cho nó.

Hữu Duy vào nhà rồi đi thẵng lên lầu, một lúc sau đi xuống với một lọ thuốc bôi.

- Này! - Hữu Duy đưa cho nó lọ thuốc.

- Cái gì đây? - nó ngơ ngác hỏi.

- Thuốc.

- Có độc ko đấy!

- Ngốc. - Cậu cốc đầu nó. - Tra thuốc này thường xuyên sẽ ko để lại sẹo đâu.

- Vậy à? Cám ơn.

Nó nhìn đồng hồ. Thôi chết chắc sắp đến giờ vào tiết 2 rùi, nó phải tới kịp.

- Thưa bác. Cháu xin phép phải tới trường.

- Cháu chịu được chứ?

- Dạ! Chào bác. Cháu đi!

Nó toan bước ra cửa thì bàn tay bị ai đó giữ lại. Nó nhíu mày nhìn Hữu Duy

- Gì vậy?

- Cô định tới trường với bộ dạng này sao?

Nghe Hữu Duy nói, nó giật mình nhìn lại người mình. Áo sơ mi
nam rộng đã bị mất 1 bên tay áo. Quần jean thì ướt nhẹp.

Trông nó ko khác gì một người ăn xin.

Ko đợi nó trả lời, Hữu Duy một tay kéo nó lên lầu, lôi nó vào phòng mình.

Nó choáng mắt khi nhìn thấy phòng cậu, toàn bộ là gam mày đen.

Nó cũng thích màu này nhưng ko có cuồng như Hữu Duy đến nỗi sơn phòng màu đen thế này.

Đang ngơ ngác, 1 chiếc sơ mi trắng năm bay vào đầu nó ôm lấy khuôn mặt.

Nó vùng vằng lôi cái áo xuống nhìn hung thủ như muốn ăn tươi nuốt sống.

Hữu Duy làm lơ, tay chỉ bathroom.

- Mặc vào đi.

Nó đành ôm chiếc áo vào thay.

Hữu Duy ko chờ nó mà đi xuống dưới lầu.
- Mẹ. Rốt cục chuyện này là thế nào? Sao Thiên Chi lại ở đây?

- Con bình tĩnh. Là thế này. Trên đường đi về mẹ gặp một tên
cướp, hắn cướp túi xách của mẹ và con bé trông thấy nên đã
lấy lại giúp mẹ. Vậy đó.

- Thế tại sao vết thương ở tay vậy?

- Thì tên cướp đâm lén đó. Kể ra cũng may, nếu lúc đấy con bé ko tránh được thì đã bị gã đó đâm rồi. May là chỉ trúng tay
thôi.

- \\" Rầm \\" Có chuyện đó sao? - Hữu Duy đập bàn ,
gầm lên. Nếu theo lời mẹ kể thì có phải xém chút nữa là nó
chết rồi ko?

- Tên cướp đó sao rồi mẹ.

- Con yên tâm mẹ cho người xử lý rồi. Chắc đang chuẩn bị đi mua lịch về bóc.

- Hừ. Coi như tha cho hắn!

*****

Nó đã thay xong cái áo mới, bước ra khỏi bathroom nó ko thấy
Hữu Duy đâu, định đi xuống dưới nhà tìm vì thực sự ở căn
phòng đen thù lù như thế này nó cảm thấy lạnh mặc dù nó rất thích bóng đêm.

Nhưng một thứ đã làm nó thấy nổi hứng tò mò.

Đó là 1 chiếc bàn nhỏ, trên bàn toàn những khung ảnh nhỏ.

Nó thích thú lại gần xem từng cái một. Có cả những tấm ảnh chụp trẻ con rất đáng yêu

\\" Cậu ta lúc nhỏ cũng đáng yêu thật \\".

Nó thấy thích thú nhất là những tấm chụp chung của hai anh em Duy Thiên, rất ngộ nữa.

Mắt nó dừng lại ở một khung ảnh màu đỏ nhỏ xinh đang quay
mặt vào tường. Tò mò quá nó đưa tay định lấy xem thì một bàn tay khác nhanh hơn đã cướp lấy.

Tay nó đơ trong ko trung.

Nó chủ nhân của bàn tay kia đang giấu biệt bức ảnh sau lưng.

- Làm gì vậy? - Hữu Duy nhìn nó chằm chằm.

- Xem ảnh thui mà! Đưa tôi coi bức ảnh đó đi.

- Ko. Cô muốn xem gì cũng được nhưng cái này thì ko?

- Tell me why?

- Ko hỏi nhiều, cô xuống lầu đợi tôi trước.

- Ko cho xem thì thôi. Bày đặt - Nó chu cái mỏ xinh xinh lên, quay đầu đi xuống dưới nhà.

Sau khi cánh cửa phòng khép lại, cậu mới thở hắt ra một
tiếng rồi đưa khung ảnh nhỏ lên ngắm nhìn rồi lau nhẹ mặt
kính.

\\" May thật. Suýt chút nữa lộ rồi. Nếu để gà con thấy chắc mình chết cho đỡ xấu hổ quá!\\"

_____

- Đi thôi! - Hữu Duy kéo tay nó đi ra ngoài.

- Ơ. Đi đâu? Từ từ. Cháu chào bác! - Nó cố ngoái đầu lại chào bà Vân.

- Ừ. 2 đứa đi chơi vui vẻ nhé!

Sao lại \\"chơi\\". Nó với cậu tới trường mà.

( Có ai thắc mắc ko thấy nhóc Hữu Thiên đâu ko? Mặc dù nài nỉ ỉ ôi được ở nhà chơi với nó mãi nhưng nhóc vẫn bị mama bắt
đi học.)

- Này đi đâu đây? - Nó hỏi.

- Thì đi mua đồ!

- Sao lại đi mua đồ. Ko tới trường sao?

- Cô định vác bộ dạng này tới trường hả?

- Ơ tôi...... À hay anh đưa tôi về nhà thay đồ là được rùi.

- Muộn mất. Mua đi cho nhanh.

- ko. Tôi ko đi. - nó cố dứt tay khỏi