tay Hữu Duy.
- Đi.
- Đã bảo ko rùi mà!
- Sao ko đi.
- Mặc thế này đi xấu hổ lắm.
- Hahaha. Cô mà cũng biết xấu hổ sao?
- Cấm anh cười, ko tôi giết anh
- Thế giờ có lên ko thì bảo đây? - Hữu Duy chống nạnh nhìn nó.
- Tất nhiên là ko rồi! - Nó hất mặt đắc ý.
- Giỏi.
Vừa dứt lời, Hữu Duy ôm ngang lưng nó nhét vào xe rùi khoá
luôn lại, nó á khẩu ko nói được câu nào khi biết mình đã bị
nhốt.
Chiếc BMW lăn bánh.
Bà Lan Vân nhìn theo chiếc xe chợt mỉm cười. Con trai bà đã có tình cảm với cô bé dễ
thương đó rồi. Nhưng bà vẫn thắc mắc mối quan hệ hiện tại của Hữu Duy và Mỹ Quyên là gì. Bỏ con bà đi mấy năm liền mà sao
bây giờ lại xuất hiện bám theo con bà chứ. Lũ trẻ bây giờ
thật khó hiểu.
****
Ngồi trong xe nó và Hữu Duy chẵng ai nói với nhau câu gì.
Thấy nó cứ mấy lần nhìn sang mình như muốn nói điều gì đó, Hữu Duy lên tiếng:
- Có chuyện gì à? Cứ nói đi!
- Ờ ko. Ko có gì đâu.
Im lặng được một lúc, nó gúi gằm mặt đánh liều quay sang hỏi Hữu Duy:
- Lúc ở ngoài vườn anh....nói gì vậy?
- Nói gì là nói gì cơ? - Cậu ngây ngô hỏi lại.
- Thì anh nói lo đó. Bộ anh lo lắng cho tôi lắm hả? - Mắt nó long lanh nhìn cậu.
- Đâu....đâu có. Tôi nói thế hồi nào chứ! - Hữu Duy chối bay chối biến.
- Hahaha! Tức cười quá! - Nó đột nhiên cười như điên dại
- Cười gì thế hả?
- Ôi. Chết mất. Cái mặt anh kìa. Hahaha.
Hữu Duy nhìn qua kính chiếu hậu phát hiện thấy khuôn mặt mình đang đỏ ửng như khỉ ăn ớt. Chết tiệt, xấu hổ chết đi được.
Cậu tức giận đập vô lăng. Nó thấy thế cố nén cơn cười lại
nhưng mắt vẫn nheo lại lộ tia cười. Trông nhìn mặt nó giờ rất
khó coi nhưng Hữu Duy nhận ra ánh mắt của nó lúc này rất quen, ko nhớ gặp ở đâu.
BMW dừng chân tại một shop thời trang lớn.
Hữu Duy xuống xe, thấy nó vẫn ngồi im chẵng có chút gì gọi là muốn xuống, cậu nhíu mày:
- Ra đi. Ngồi đờ ra đấy làm gì?
- Ko! Anh đi một mình đi!
- Ra ngay!
- Đã bảo ko là ko mà!- nó cố bám chặt vào ghế.
Do giằng co kéo nó ra, áo Hữu Duy bị rách một bên tay. Cậu tức giận nhìn nó.
Con gà này thật cứng đầu, chẳng suy nghĩ cho người khác gì cả.
Cậu là con trai vào mua đồ nữ, sẽ có người nghĩ cậu mua cho
bạn gái, OK. Nhưng vẫn còn những người đầu óc nông cạn nghĩ
cậu bị đồng tính thì há chẳng phải mất mặt sao?
- Ko ra đừng trách tôi ác!
- Tôi thách....Ưm
Lời nói của nó bị Hữu Duy dùng môi chặn. Mắt mở to hết cỡ, tay ko bám ghế nữa mà thả lỏng.
Lợi dụng sơ hở đó, Hữu Duy ôm ngang eo nó bế ra khỏi xe.
Đến khi đứng trước cửa shop, nó mới ý thức được chuyện gì
đang xảy ra , lập tức ra sức dãy dụa đòi xuống nhưng đã muộn
rồi, mọi người ai cũng nhìn nó như UFO, thậm chí còn lườm
luýt đủ kiểu can tội dám bắt anh đẹp trai bế.
Hữu Duy thả nó xuống, cậu ghé sát mặt nó, hơi thở ấm phả vào mặt khiến nó càng thêm đỏ mặt:
- Mau chọn đồ đi!
Nó ấm ức đành vác mặt đi lựa đồ trong khi đang mặc sơ mi nam rộng thùng thình.
Đi hết cả một dãy, chân nó mỏi nhừ. Đồ ở đây ko phù hợp với style của nó. Toàn những bộ quyến rũ, gợi cảm, ko hở lưng
thì hở vai. Chán.
Nó ngồi luôn xuống chân một dãy váy, mắt đảo quanh dãy đối diện.
Chợt mắt nó dừng lại ở một thứ. Nó mải mê nhìn mà ko để ý Hữu Duy đứng cạnh nó từ lúc nào.
Cậu cũng hướng mắt nhìn theo mắt nó. Đập vào mắt cậu là
một cặp áo đôi màu đen nổi bật là những dòng chữ màu trắng
\\" Handsome boy\\", và \\" Lovely girl\\". Lại đúng với tông
màu mà cả hai yêu thích.
Ko chần chừ, cậu kéo nó đi tới cạnh 2 chiếc áo đó.
Lấy 1 cái đưa cho nó, tiện tay ném luôn cái jean đen bó cạnh đấy.
Cậu nhận ra rằng ko chỉ là áo đôi mà là nguyên bộ đôi.
Hữu Duy cũng lấy bộ màu đen đi thay.
Nó đã trắng nay mặc chiếc cộc tay đen lại càng thấy trắng hơn.
Cả hai nhìn nhau ko chớp mắt và với 2 lý do khác nhau.
- Ê. Sao anh mặc đồ giống tôi?
- Thích! Chẳng lẽ bắt tôi mặc áo rách à?
Chẳng để nó hỏi thêm, Hữu Duy lôi tuột nó sang dãy giày dép.
Cậu lựa 2 đôi giày trắng nhãn hiệu Nike cho cả hai.
T
