.
- Hữu Duy, bà ấy chính là mẹ ruột của tôi. - Hoàng
Dương ko cầm được lòng, khoe luôn với Hữu Duy.
- Sao? Cô Hạ là mẹ ông? - cậu ngạc nhiên, đây là điều
bất ngờ thứ 2 trong ngày.
- Phải. Mà cháu là... - bà nhìn cậu con trai anh
tuấn trước mặt, có nét quen quen.
- Cô Hạ. Cô còn nhớ cháu ko? Cháu là Tiểu Duy đây.
Ngày nhỏ...
- Tiểu Duy, Duy con ba Kỳ mẹ Vân đúng chứ? - Bà thốt
lên.
- Vâng. Là cháu.
- Và bây giờ cậu ấy chính là bạn trai của Chi nhà
mình đó mẹ. - Anh cười nháy mắt với mẹ - Chúng ta nên ra ngoài một
chút đi mẹ.
Sau khi hai mẹ con Hoàng Dương ra ngoài, Hữu Duy mới
nhẹ nhàng đến bên giường bệnh nơi nó đang nằm, khẽ nắm lấy bàn tay
đang ấm dần trở lại của nó. Người con gái này, nó có biết nó quan
trọng với cậu tới mức nào ko, nó luôn làm cho cậu điên đảo nhớ nó
ngay cả lúc nhỏ ko? Đặt một nụ hôn lên trán nó, ghé tai nó thì thầm
:
- Dậy đi gà ngốc. Đừng giả vờ. Em ko lừa được anh
đâu.
Khoé mắt nó tràn ra một giọt nước trong suốt, đôi
mắt nhắm nghiền mở ra, nó đã tỉnh từ rất lâu rồi,đang chưa hết sốc
vì biết Hoàng Dương là anh trai mình thì cậu đến. Bất chấp cánh tay
đau nhức thế nào, nó vòng tay ôm chặt lấy Hữu Duy rồi oà lên khóc:
- Đồ đáng ghét. Anh đi đâu? Sao giờ mới tới hả đồ
khốn?
- Ngoan nào. Đừng khóc nữa. Anh xin lỗi. Anh sẽ ko đi
đâu nữa.- Cậu vuốt nhẹ tóc nó, chưa bao giờ cậu thấy nó có biểu
hiện trẻ con như vậy.
- Anh hứa đi.
- Ừh. Anh hứa. Mà em dám nói anh là đồ khốn ư? - Hữu
Duy giả bộ nhíu mày đẩy đẩy nó ra nhưng nó cứ túm chặt lấy cậu.
- Em nói anh là đồ tồi mà.
- Em...em. Được lắm, đợi em khỏi bệnh, xem anh xử em.
- Ai xử ai chứ?
- Lúc đó khắc biết, thôi nào, giờ em ngủ đi.
Cậu kéo chăn đắp cho nó, nó cũng tự nhiên nghe lời
hẳn, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ nhưng tay vẫn nắm chặt tay cậu. Có lẽ
do cơ thể đau nhức và cái đầu nhói đau liên tục nên nó đến với giấc
ngủ dễ dàng hơn.
Ngồi ngắm nhìn nó ngủ, nhìn thật sâu vào khuôn mặt
nó, cậu mặc kệ vì sao nó ko nhận ra cậu. Chỉ cần giờ đây nó sẽ
mãi ở bên cậu là đủ rồi, chuyện gì đã qua tốt nhất nên để nó qua
luôn đi.
Sau một tuần bị nhốt trong bệnh viện, nó vẫn ko
được thả về. Phải nói là nó chúa ghét bệnh viện, toàn một màu
trắng, trắng đến chói mắt. Suốt mấy ngày nay có rất nhiều người
đến thăm nó, toàn người lạ hoắc, hỏi ra mới biết họ đều là đối
tác làm ăn của mẹ nó.
Nó cũng vui vẻ chấp nhận sự thật rằng Hoàng Dương
là anh trai mình, có trai cũng tốt với cả nó rất quý anh. Nó chỉ
thắc mắc tại sao nó ko nhớ gì hết, mẹ nói hai anh em nó bị xa cách
lúc 5tuổi. Hữu Duy cũng thấy lạ nên cố gắng đi năn nỉ mẹ nó. Hết
cách, bà đành nói cho cậu biết cả sự thật, về việc nó bị chấn
thương ở đầu nên mất hết trí nhớ. Bà còn nói thêm một câu khiến cậu
muốn cười ko ngớt:
- Hồi trước Tiểu Mỹ rất hay nhắc đến cháu, ta tin
nếu nó mà ko mất trí nhớ, Nó sẽ nhớ đến cháu.
.................
Phần Tống Hùng và Tống Mỹ Quyên đã được Hữu Duy
trả về tự do với thân xác tàn tạ. Nhưng chưa được bao lâu thì mấy anh
cảnh sát áo xanh đã mỉm cười với hai người, nhà đá trở thành đích
đến cuối cùng.
Tống Hùng bị xử án chung thân vì tội danh bắt cóc
và quan trọng hơn là tham gia vụ án mưu hại Dương Đình Khang. Mỹ Quyên
chỉ được coi là đồng phạm trong vụ bắt cóc nên hưởng án tù 5 năm.
Ko chấp nhận thất bại, cô ta trở nên mắc bệnh tâm
thần.
.
.
Chiều nay, ba mẹ Hữu Duy và nhóc Hữu Thiên có đến
thăm nó. Họ ở lại chơi rất lâu, có vẻ như cùng là người doanh nhân
nên ba mẹ cậu nói chuyện với mẹ nó rất hợp. Họ thay nhau thao thao
bất tuyệt bàn chuyện làm ăn rồi bắt đầu lảng sang chuyện của nó
với Hữu Duy nào là bao giờ cưới, đám cưới tổ chức ở đâu, sau này
sinh mấy cháu..... Cứ phải nói là mặt nó và cậu đỏ ngang với gấc.
Hữu Thiên vẫn thế, cứ thấy nó là thằng nhóc lại
tíu tít đủ chuyện:
- Chị ơi, chị ôm con gì trong tay vậy?
- À đây là con gà Small của chị. Em xem này, nó dễ
thương nhỉ? - Nó mỉm cười, đưa con Small cho thằng nhóc làm Hữu Duy
tái mặt.
Chợt nhóc hô lên:
- Ơ sao giống con Bông xanh của em vậy. Nhưng mà Bông
xanh của em bị mất rồi. - Mặt nhóc bỗng chốc ỉu sìu.
Nghe thằng nhóc nói vậy mặt nó bỗng
