người đông
đúc. Hữu Duy vốn ko thích những nơi náo nhiệt ồn ào nhưng chỉ cần
có nó ở bên cạnh, cậu sẽ vui hơn bao giờ hết.
- Anh.anh. Mình ra đó xem pháo hoa đi.
- Ừh. Đi chậm thôi kẻo ngã.
Cậu nhắc nhở nó, nó cứ như trẻ con vậy. Cứ chạy
lăng nhăng chẳng quan tâm đến điều gì cả.
Nó vội vã kéo cậu tới bờ hồ nhanh chân chọn một
chiếc ghế đá ngồi xuống. Ko khí càng trở nên nhộn nhịp hơn khi những
màn pháo hoa đủ màu sắc toả sáng khắc cả vùng trời và in hình
xuống mặt nước. Nó tựa đầu vào vai cậu nhìn lên bầu trời. Nó ước
phút giây này xin hãy ngừng lại thật lâu, thật lâu để có thể ở bên
cậu, được sống trong tình yêu ấm áp đẹp như một câu chuyện của nó.
Như một quy luật đã định sẵn, bữa tiệc nào dù vui
cũng sẽ kết thúc, hay như những đốm sáng pháo hoa kia dù sáng đẹp
nhưng cũng thật mau tàn. Và nó cũng vậy, ngay lúc này đây nó còn
được ở bên cậu, được nắm tay cậu, được tựa vào bờ vai ấm áp kia
nhưng đâu ai biết mai sau nó có còn được như vậy, biết đâu sau này nó
và cậu sẽ trở thành hai người xa lạ hay nó sẽ bước vào một thế
giới khác, một thế giới ko có cậu.
- Anh à!
- Sao vậy ngốc.?
- Chỉ là nếu thôi nhé! Nếu như một ngày nào đó em
quên anh, ko ở bên anh nữa thì anh có còn yêu em nữa ko?
- Em nói linh tinh gì vậy? - Hữu Duy nhíu mày.
- Thì anh cứ trả lời em đi.
- Nếu em mà như thế, anh sẽ hận em tới chết luôn.
- Sao cơ? Anh ác thế hả?
- Chưa hết đâu. Nếu như anh gặp lại em, anh sẽ trói
thật chặt em ở bên anh để em ko thể chạy thoát khỏi anh. Nặng hơn
nữa, anh sẽ chặt chân em.
Nó kinh hãi nhìn cậu, đây mới chỉ là nếu thôi mà
cậu đã làm như vậy rồi thì ko biết là sự thật thì thế nào.
- Nhưng mà trên đời này ko tồn tại từ ' nếu ' đâu
ngốc ạ! - Cậu nhéo chóp mũi nó mỉm cười.
Phải. Ko có từ nếu mà tất cả sẽ là sự thật. Nó
muốn nói với cậu như thế nhưng nó ko thể.
Nó ko đủ khả năng chắc chắn nó có thể sống để quay
trở về bên cậu.
- Dù cho mọi chuyện có thế nào đi nữa. Người em yêu
duy nhất chỉ có mình anh thôi.
Rồi nó ngẩng đầu, đặt lên môi cậu một nụ hôn, một
nụ hôn nếu với con mắt của mọi người nhìn vào thì thật lãng mạn
nhưng đối với nó, đây như một lời tạm biệt xót xa hơn bất cứ nỗi đau
nào.
- Đi nào. Anh đưa em đi xem tháp đồng hồ.
Rồi cả hai lại sánh bước trên con đường nhộn nhịp
lây phây mưa phùn.
- Sao anh nắm tay em chặt vậy?
- Để em ko thể chạy thoát khỏi anh.
Kì nghỉ Tết qua đi cũng là lúc mọi thứ quay trở về
quỹ đạo của nó.
Lúc này tại sân bay, nó đang ngồi trên băng ghế chờ,
tay cầm tấm vé đi Mỹ. Nghe theo lời khuyên của bác sĩ, để đảm bảo
sự thành công cho ca phẫu thuật, nó sẽ qua Mỹ chữa bệnh, chỉ cần là
một tia hi vọng nhỏ thôi nó cũng muốn khỏi bệnh để quay trở về bên
cạnh người nó yêu thương.
Bên cạnh nó lúc này là mẹ nó, Hoàng Dương, Hải
Phong, Nhi, Đinh Huy, Bảo Long và Quỳnh Như, Tuấn Nam. Tất cả mọi người
đều đã biết hết về bệnh của nó, duy chỉ có Hữu Duy là ko.
- Hải, con sang bên đó nhớ chăm sóc Tiểu Mỹ giúp ta!
- Mẹ nó nước mắt rơi nắm lấy tay Hoàng Hải ( Chính là tên thật của
Hoàng Dương).
- Mẹ, sao mẹ lại khóc. Con đã chết đâu mà! - Nó
phụng phịu nhưng thật ra cũng khóc đến đỏ cả mắt rồi.
- Con bé này, con nói bậy gì thế hả. - Bà ôm chầm
lấy nó bật khóc.
Nó buông bà ra, nhìn qua phía Hải Phòng và Nhi, mỉm
cười dang rộng tay ôm cả hai.
- Chị hai, em sẽ nhớ chị lắm đấy. - Nhi khóc.
- Chị nhất định phải trở về. - Hải Phong ôm nó, với
cậu, nó là người đã mang đến hạnh phúc cho cậu, cho cậu được cảm
nhận tình yêu thương của mái ấm gia đình.
- Chị biết. Hai đứa ở nhà nhớ giữ gìn sức khoẻ
nha. Giúp chị chăm sóc mẹ cho tốt. Chị về mà thấy mẹ hụt cân nào
thì 2 đứa tụi bay liệu hồn.
- Tuân lệnh chị hai.
- Này, bộ bà quên mất tụi này rùi hả? - Long và Như
đứng một bên nhìn nó chằm chằm.
- Tôi sao có thể quên hai người bạn tốt của tôi chứ.
- Hi vọng một ngày nào đó, bộ 3 chúng ta sẽ như
ngày xưa - Quỳnh Như nắm chặt tay nó và Bảo Long.
Nó nhìn Tuấn Nam cười nhẹ.
- Anh Nam. Hắc Quỷ xin giao lại cho anh.
- Được. Hãy sớm trở về. Thủ lĩnh. - Tuấn Nam vỗ vai
nó.
Cuối cùng là Đinh Huy.
- Huy à,