ười đang yêu như một đứa bé của Anh Vũ mà thôi.
-Em
còn nhớ câu chuyện về biển mà anh đã kể cho em nghe không ?
-À…Anh
muốn nói tới điều ước của biển hả ? Em không tin lắm…
-Em
có muốn biết hôm thả chiếc lọ thủy tinh nhỏ đó anh ước gì không ?
-Anh
ước gì thế ? cô bé nhìn cậu mỉm cười, cô nhớ là Leo vẫn chưa nói cho cô biết.
Leo
nhìn cô bé dịu dàng tháo chiếc nón trên đầu cô bé xuống:
-Anh
đã ước là anh được kiss em, và anh đã biết là biển có thể mang lại điều ước cho
anh rồi, bây giờ chúng ta thả thêm một chiếc lọ thủy tinh nữa đi…
-Anh…anh….
Anh
Vũ nhìn cậu mặt đỏ bừng, tên háu sắc này hôm trước đã cướp sống nụ hôn của cô,
bây giờ thì cô đã nhớ rồi, không ngờ hắn dám mang biển cả thiêng liêng ra ước một
điều ước đen tối như thế. Giờ lại dụ dỗ cô đi thả chai ước nữa, muốn hôn cô nữa
sao…
Chụt….
Đang
phụng phịu nhìn Leo muốn xử tội, thì Anh Vũ bị cậu đặt một nụ hôn lên môi thật
bất ngờ, cô bé ngơ ngác, trái tim ngừng đập trong vài giây, đôi mắt đen thẳm mở
to bất động, cả người cô cũng bất động. Leo giữ chặt lấy hai vai bé nhỏ của cô
bé và cứ thế hôn cô một cách đắm đuối…
-Leo…Sao
anh dám…
Mãi
10 giây sau cậu mới buông Anh Vũ ra, cô bé đưa tay lên lau miệng nhìn cậu tức tối,
khuôn mặt đỏ như quả cà chua chín…
-Chẹp…Ngọt
quá…Anh Vũ…Leo đưa tay chạm lên môi mình mỉm cười.-Đôi môi của em vừa mềm mại vừa
ngọt như kẹo bông vậy, nó khiến anh muốn giữ mãi không buông…
-Leo…anh
là đồ háu sắc, em ghét anh!!!!
Anh
Vũ mếu máo lao vào định đập cho cậu một trận ,
tên háu sắc này cũng vội chạy lên phía trước. Bàn tay cậu cầm chiếc nón
trắng của Anh Vũ phe phẩy trêu chọc…
-Em
muốn hôn anh trả thù sao? Được rồi ! Bắt được anh đi, anh sẽ để im cho em hôn
anh!!!!
-Ai
thèm hôn anh ! Bắt được anh, em sẽ dìm chết anh, đồ háu sắc….
Anh
Vũ vừa hung hăng lao lên vừa đưa tay ra định chụp lấy cánh tay cậu, nhưng Leo
cũng rất nhanh nhẹn né được. Cậu nhìn cô bé đang giận dỗi bật cười. Không ngờ
cô bạn gái của cậu lại trẻ con và đáng yêu như vậy. Cô bé làm cậu cứ muốn ôm chặt
và hôn thật nhiều. Hai cái bóng trắng cứ đuổi bắt trên bờ biển …
-Đứng
lại Leo !!!! Để em đấm anh 10 cái rồi em tha cho…
-Không
! em đấm một cái anh cũng đủ chết rồi, dại gì mà anh để em đấm…
Bất
ngờ….
Bịch….
Đang
hung hăng đuổi theo Leo thì Anh Vũ dẫm phải một chiếc vỏ ốc gai và ngã xuống
cát, Leo vội vàng chạy lại đỡ cô bé dậy, Anh Vũ ôm chặt bàn chân bị chảy máu,
khuôn mặt mếu máo vì đau, đây là hậu quả của việc đi chân trần đây…
-Có
đau không, Anh Vũ ?
Leo đỡ cô bé ngồi dậy đưa tay lên gạt mấy hạt
cát dính trên má cô bé, Anh Vũ vẫn ôm bàn chân nhỏ bé nhăn nhó, chiếc vỏ ốc gai
này khá nhọn, nó đã đâm vào bàn chân Anh Vũ một phát hơi sâu…
-Híc….đôi
mắt cô bé rơm rớm.-Đau quá…
-Em
thật bất cẩn quá, ai bảo chạy nhảy hăng quá làm gì ?Leo vừa nói vừa rút trong
túi ra chiếc khăn mùi xoa nhỏ buộc chặt vết thương cho cô bé, Anh Vũ thì mếu
máo đưa tay lên giật giật vạt tóc đỏ sau gáy cậu giận dỗi:
-Tại
ai mà em chạy nhảy hả, chính anh làm em
phải đuổi bắt chứ ai, nếu anh chịu đứng im cho em đấm thì em đâu có bị ngã như
vậy đâu…
-Đau
quá Anh Vũ !!!
Cậu
bé nhăn nhó đưa tay lên gỡ bàn tay bé nhỏ của Anh Vũ xuống, không biết cô ấy có
oán thù gì với mái tóc đỏ xinh đẹp của cậu không mà mổi lần tức giận đều nắm
tóc cậu giật dã man như vậy…
-Híc…em
không đi nổi nữa rồi, tại anh đó.
Anh
Vũ níu tay Leo định đứng dậy, nhưng vết thương ở chân nhói lên khiến cô ngã
chúi xuống, Leo mỉm cười đỡ lấy cô bé, cậu với tay lấy chiếc nón trắng đội lên
đầu cô rồi bế xốc cô lên vai vác đi…
-Leo…Leo
!!!!!!! Anh làm gì thế ? Thả em xuống !!!! Anh Vũ trên vai cậu đạp loạn xạ, hai
bàn tay nhỏ bé cũng đấm liên hồi vào lưng cậu, Leo vẫn vác cô bé đi dọc bãi biển…
-Em
bị đau chân làm sao mà đi được, để anh vác đi cho nhanh !
-Nhưng
để người khác nhìn thấy thì kì cục lắm…Anh Vũ đỏ đỏ mặt.
-Vậy
anh bế em nhé !
Leo
vừa nói vừa hạ cô bé xuống ôm gọn trong lòng, khuôn mặt đẹp trai của cậu nhìn
chằm chằm Anh Vũ, cậu cảm nhận được hơi thở của cô bé đang gấp gáp, khuôn mặt vẫn
đỏ đỏ lên từ nãy đến giờ…
-Như….như….vậy
còn kì cục hơn….
Anh
Vũ lúng túng ép sát mặt mình vào ngực cậu,
cô bé không dám ngước lên nhìn cậu nữa. Leo bật cười, cậu lại vác Anh Vũ trên
vai đi tiếp.
-Em
nhỏng nhẽo thật đó Anh Vũ ! mà em có ăn uống đầy đủ không vậy ? người gì mà vừa
bé xíu vừa nhẹ như bông vậy, anh có cảm giác như đang vác một con búp bê chứ
không phải là em…
-Hứ…
Cô
bé không nói gì nữa, hai tay cô quàng qua vai Leo ôm lỏng cổ cậu, mái tóc đỏ
hơi tung lên theo gió, Anh Vũ chạm nhẹ khuôn mặt của mình vào, nó thật mềm mại
và thơm dịu….
Nửa
tiếng sau, Leo và Anh Vũ đã quay trở lại được khách sạn, cậu đặt cô bé ngồi
trên một chiếc ghế đá dưới gốc câ