… _ Trâm Anh bỗng khựng lời. – …. Ực… _ chị
nuốt khan. * Giọng nói này…* _ giọng nói mà dầu có lẫn thế nào chị cũng
không quên, không nhầm nó với ai được.
……… Trâm Anh đứng ngây ra giây phút, nắm chặt chiếc muôi trong tay… nhích nhẹ gót chân từng chút một, quay lại nhìn…
“Xẻng” _ chiếc muôi rời khỏi tay chị và hạ cánh xuống đất. Dù đã cố ghìm chắc nó trong tay nhưng chị vẫn để tuột nó.
- … _ khóe mắt chị rưng rưng, chỉ cần một cơn gió nhẹ, một cái chớp mi khẽ thôi cũng đủ làm nó lăn dài trên má chị.
Nở nụ cười hiền, người ấy nhìn chị… từng bước đến gần chị… đứng trước mặt Trâm Anh…
- Im lặng tức là đồng ý, lên tiếng tức là chấp nhận, bỏ đi có nghĩa để anh vào, đứng lại có nghĩa mời anh ăn cơm.
- …
- Anh xin lỗi! _ Thiên Tuấn ôm lấy vai Trâm Anh, thì thào vào tai chị.
Một giọt nước nóng hổi rớt trên vai Tuấn…
Anh lau khô khóe mi cho Trâm Anh…
- Đừng khóc!
- … Hức… anh… anh hức hức…
- Anh xin lỗi! _ Thiên Tuấn lại ôm chị vào lòng.
- Hức… anh … em đã nói không được đột ngột biến mất rồi mà. Anh làm gì trong suốt thời gian qua? _ Trâm Anh đẩy Thiên Tuấn ra thật mạnh.
- Anh sẽ giải thích!
- Anh hãy thử một lần nghĩ cho em được không? … Hức…
Thiên Tuấn nhìn chị khóc mà không cầm nổi lòng mình.
Anh cầm cổ áo sơ mi mình đang mặc giật mạnh ra làm những cúc áo đứt
chỉ, văng hết ra, để lộ bên ngực trái mình đang có một vết thương còn
băng trắng.
Trâm Anh đang ấm ức bỗng trở nên hoảng hốt, chị nhìn anh rồi nhìn xuống vết băng trắng, chị nuốt khan, đưa tay lên che miệng.
- Vì nó nên anh đã làm em buồn,, em hãy xử tội nó đi! _ ý Thiên
Tuấn nói đến vết thương trên ngực anh, tại nó mà anh đã làm Trâm Anh rơi lệ.
Trâm Anh từng bước nặng nề bước gần lại trước Thiên Tuấn.
“Thịch thịch thịch” _ chị đánh vào gần vết thương đang băng trắng của anh.
Đau nhưng với anh thì cơn đau ấy chỉ bình thường thôi. Huống chi, đó là những cái đánh yêu thì sao anh thấy đau được.
- Anh… đồ ác độc… hức… đồ tàn nhẫn… đồ tồi… hức hức… đồ khốn! _ mỗi lần mắng là Trâm Anh lại “trao” Thiên Tuấn một cái “thịch” vào ngực
anh.
Vẫn cố chịu, anh không hề lên tiếng hay nhăn mặt lấy một lần.
- Đồ ngốc! Hức hức… _ Trâm Anh đẩy anh ra.
- Ngốc vì yêu ai kia đó? Cô bé ạ!
- Hức hức… _ Trâm Anh bật khóc lớn, chạy lại ôm chặt lấy cổ anh.
Một đường cong hoàn mĩ lộ ra trên môi Thiên Tuấn.
- Ui ya… _ Thiên Tuấn khẽ rên nhẹ.
- Thiên Tuấn! anh sao vậy? Ực… anh không sao chứ? Tại em phải không? _ Trâm Anh quýnh lên.
- Anh… khụkhụ… _ Thiên Tuấn hơi khom lưng xuống tay khoác vai Trâm Anh để chị đỡ mình.
- Anh đau lắm không? Em… em xin lỗi! _ Trâm Anh nói xót xa, đưa tay lên xoa xoa, vuốt vuốt chỗ vết thương của anh.
- Anh đau lắm!
- Chỗ nào?… Đây à? _ Trâm Anh lo lắng.
Gật gật
Trâm Anh hết xoa xoa rồi lại vuốt vuốt làm Thiên Tuấn… “sướng tê rân rân”.
- Để em đưa anh vào nhà nghỉ nha.
Gật gật
Thiên Tuấn nhìn sang Quốc, nháy mắt tinh nghịch với anh. Quốc bật cười, lắc đầu chịu thua anh bạn láu cá của mình.
………ooO
- Anh… anh hai, sao trông anh te tua tàn tạ thế kia? _ cô ngạc
nhiên trước bộ dạng anh mình. –Cúc áo đâu? Anh ăn mặc gì kì vậy? đừng
nói với em đang đang muốn tạo mốt đó nghen!
Cô nhìn sang Quốc, thấy anh đang mỉm cười, cô lái theo.
- Á à, mới gặp nhau có năm mười phút thôi mà chị hai đã khiến anh
hai em thế kia rồi. Chậc chậc, xítttt nếu lỡ hơn cái năm mười phút ấy
thì còn chuyện gì có thể xảy ra ta??? _ cô vuốt cằm.
- Cái con bé này. _ Trâm Anh đỏ mặt, liếc xéo cô một cái.
- Háhá _ cô đắc trí.
- Khụ khụ… chuyện gì? Chuyện gì mà cười mãn nguyện vậy? _ đúng lúc ấy nội từ trên lầu bước xuống.
- Nội! _ vừa thấy nội cô liền bặm miệng, thu điệu cười lại.
Mặt ai cũng có vẻ nghiêm trọng nhìn nội.
- Sao vậy? Đang vui mà,… hay nội đến không đúng lúc?
Tất cả đều lắc đầu lia lịa.
- Ơ Quốc, mới tới à con?
- Dạ dạ, vâng thưa nội.
- Con làm gì mà như gà mắc tóc vậy? mặt đỏ hết rồi kìa.
- Dạ… _ Quốc đưa tay lên sờ má mình thử xem có nóng xíu nào không.
- Nội đùa đó.
Câu nói này của nội mới đích thực làm Quốc phải ngượng. Mặt anh như trái gấc chín đỏ mọng rồi.
Thiên Tuấn ngồi ở ghế phía sau Quốc nên được tấm lưng của anh che hết, và nội thì chưa thể nhận ra sự có mặt của cháu mình.
- Thôi, thân già xù xì này không phiền mấy thân non mơn mởn kia nữa, tui đi hen. _ nội chắp tay sau lưng toan bước đi.
1 giây… 5 giây…
- Con thưa nội!
- Ta biết mà, mơn mởn nhưng sao thiếu được… _ nội nghe có người
nhắc mình liền quay hồ hởi quay lại, nhưng gương mặt mà nội không giám
tưởng tưởng ra để gặp lại bây giờ lại đang đứng trước mặt mình. Nụ cười
trên môi