t Lovers oh
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try.
So when all that you ever believe Comes apart at the seams
And when all of the bridges you build Are washed away in a stream, Ooooh
What ever comes,
It’s not the end,
We gotta fight,
And take a stand….
Điện thoại cô đổ chuông
Đang tắm nên cô không nghe tiếng chuông điện thoại (vừa tắm lại vừa hát
líu lo nữa chứ. Suỵt… hỏi nhỏ, có mem nào nhà mình giống cô hk đóa?
*khikhi*). Màn hình cứ sáng lên rồi lại tắt đi đến 3 lần mà cô vẫn chưa
tắm xong.
Lúc sau…
Vừa lau đầu vừa tiện tay với chiếc điện thoại lên xem giờ, màn hình sáng lên hiện ra “3 cuộc gọi nhỡ” cô ấn mở xem ai gọi thì thấy số lạ *Ủa, số lạ, ai nhỉ?* _ cô nheo mắt.
-Ai mà linh vậy ta? Mình mới cài lại nhạc chuông mới thì đã “gõ cửa”
rồi. Thôi kệ, nếu cần thì tự gọi lại cho ta. _ cô chép miệng, đặt lại
chiếc điện thoại xuống bàn.
Cô mở cửa sổ, ra ban công hít một hơi thật sâu tận hưởng bầu không khí
mát mẻ (hên là chỗ cô bớt khói bụi chứ không thì chắc sặc chết mất)
*Haiz… nội đang nằm viện không biết tiền viện phí mất bao nhiêu nữa? Lại còn tiền sinh hoạt nữa…? Dạo này sức khỏe nội lại không tốt, mình không thể để nội lo lắng thêm nữa! Nhưng biết tính sao đây…?*
-A… hay là mượn tạm của ngoại một ít?… Ay ya… không được, ngoại cũng
chắt chiu từng đồng một mà. Chậc… biết tính sao đây? _ cô đi đi lại lại
suy tính.
-A phải rồi, thi học kì đã xong giờ không bận gì nữa, mình sẽ đi xin
việc làm thêm cộng với số tiền tiết kiệm mấy năm nay của ta chắc là đủ
ván qua cầu. Ồ je… Mày giỏi quá đi mà! Trần Na Na không uổng công mấy
đợt nghỉ hè mày làm việc chăm chỉ. Sao mày lại quên được công sức đó
nhỉ? _ cô sung sướng đến mức nhảy tưng tưng.
-Này nhỏ kia! Lại đang tự xướng dụ gì dạ? _ cậu đứng dựa vào xe đạp đứng dưới cổng gọi cô.
Nghe tiếng gọi cô nhìn quanh, thấy cậu đang đứng dưới cổng cô hỏi:
-Liên quan gì đến cậu? Mà cậu làm gì ở đây vào giờ này hả nhóc kia?
-Ô hô… cái nhỏ này, cô không định cho tôi ăn cơm à?
-Cơm?…….. AAAAAAAAAAAAA… ực, cháo của nội! _ nãy giờ mải tính toán mà cô quên bén đi bữa tối của nội và cả của cô cậu nữa.
Cô lao như con thiêu thân xuống bếp, mở tủ lạnh lục lọi để kiếm nguyên liệu.
Cậu đứng ngoài cổng sốt ruột:
-Con nhỏ này định cho mình ăn sương đêm hay sao mà không chịu mở cửa vậy trời?
Không thể đợi thêm, cậu định đập cửa thì… mới xô nhẹ cánh cổng đã tự mở ra.
-Trời… cô định mời trộm ghé thăm ah? _ cậu lắc đầu bó tay.
Dắt xe vào sân, khóa cổng lại giúp cô rồi cởi giày vào nhà.
“Xoảngggggg… oang… AAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”
Vừa mới cởi được chiếc giày bên phải thì nghe có tiếng đổ bể gì đó cậu
vội cởi nốt chiếc giày còn lại rồi chạy nhanh vào bếp – nơi phát ra âm
thanh ấy.
Tại “hiện trường”: một chiếc chảo đang dổng ben nằm dưới đất, nhiều mảnh sành xung quanh của cái chén sứ mới vỡ tan tành, một con bé mặt cắt
không còn giọt máu vì ngón tay đang nhỏ máu còn tay kia cầm con dao đứng bất động.
Cậu nhìn tay cô đang chảy máu vội chạy lại cầm con dao trên tay cô đặt
lên thớt rồi kéo cô sang bồn rửa tay, vặn vòi nước rửa sạch vết thương.
-Cô làm gì mà hậu đậu vậy hả? Tay chảy máu mà vẫn ngây ra là sao? Lỡ
không có tôi thì cô định để cho máu chảy đến khi cô khô máu luôn chắc?
-…
Thấy cô thất thần cậu tự giác đi tìm tủ y tế vì biết rằng giờ có hỏi cô
cũng chỉ đờ ra, nhìn quanh trên tường xem có tủ y tế không, may mắn nó
kia rồi, cạnh tủ lạnh. Cậu chạy lại mở tủ lấy oxigià với bông băng lại
chỗ cô.
Cẩn thận rửa vết thương cho cô cậu sợ làm mạnh chút thì cô sẽ ăn thịt cậu không bằng chỉ rón rén nhưng động tác rất thành thục.
-Có đau không? _ cậu thổi nhẹ vết thương. –Chậc, cô làm gì mà cắt đứt tay sâu vậy? Chút nữa thôi thì tới xương rồi đó!
Nhờ cậu chửi, giờ cô mới giật mình hoàn hồn.
-Cậu làm gì mà chửi tôi ghê vậy? _ cô rút tay mình ra khỏi tay cậu, gắt lên.
-May cho cô là tôi không chấp vặt đấy, không cám ơn người ta mà còn… _ cậu kéo tay cô lại dán miếng băng cá nhân vào. –Xong.
-Cám ơn! _ cô lí nhí.
-Không giám! _ cậu đứng dậy cất bông băng vào tủ. –Cơm có chưa? Tôi đói lắm rồi!
-Ờ…hờ… chưa _ cô gãi đầu, rụt rè trả lời.
-Chúa ơi! Vậy cô làm gì nãy giờ?
-Tắm. Hề… _ cô cười gượng gạo.
-Hợ… _ cậu mắt chứ O mồm chữ A. –Vậy giờ tắm xong cô đi nấu được chứ?
-Hì… tôi… không biết… nấu… ăn.
-Ọc ọc… _ cằm cậu tựa muốn đụng đất luôn.
-Nhưng tôi đã nấu cơm rồi. _ cô hớn hở chạy lại mở nồi cơm đã cắm.
Nhưng… than ôi
Cơm …
… cô chưa bật nấu
Thấy cô cứ mở xoong cơm rồi đứng bất động, cậu bèn đến xem.
Cậu ngửa cổ lên trời hận trời vô đối