XtGem Forum catalog
Đợi Gió Giao Mùa

Đợi Gió Giao Mùa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3214272

Bình chọn: 9.5.00/10/1427 lượt.

n một hồi
rồi đậu xuống trên vai Lucy. Cô bé nhớ nơi này. Đây chính là nơi mà
trước đây cô và Kei đã lao xuống sông vì muốn bắt cho Lucy một con chuồn chuồn. Nơi mà Lucy đã vô tình trao cho Kei nụ hôn đầu tiên để từ đó số
phận của cô gắn chặt với Kei. Nơi mà Lucy và Kei ngắm sao băng đom đóm,
nơi Lucy đòi Kei tặng mình một thứ ngọt ngào…

Nước mắt Lucy đột
nhiên ứa ra, chảy dài. Cô bé ngạc nhiên đưa tay lên gạt. Trong vô thức
Lucy đã khóc. Mặc dù từ trước đến nay cô bé luôn ngăn cấm bản thân không được khóc một cách tùy tiện. Vì Lucy cho rằng khóc là một biểu hiện của sự yếu đuối, Lucy không muốn bản thân mình trở nên yếu đuối nên cô
không cho phép bản thân được khóc. Nhưng trong những lúc như thế này,
khi cảm xúc thay lí trí làm chủ bản thân thì nước mắt Lucy lại rơi ra.
Đúng là không có gì chân thật bằng cảm xúc. Dù cô có dùng bao nhiêu lí
thuyết của lí trí che đậy thì cuối cùng nó vẫn là những gì chân thật
nhất trong trái tim Lucy, những thứ mà cô bé không tài nào phủ nhận
được. Cô bé cứ lặng yên nhìn những áng mây lặng lờ trôi và suy nghĩ về
những gì đã trải qua…

Những ngày sau đó Lucy lại tiếp tục đến tìm Nhật Dạ và Kei, mặc dù kết quả ngày nào cô cũng phải lũi thũi về một
mình vì không ai chịu gặp cô cả. Nhưng Lucy vẫn không bỏ cuộc. Ai bảo
ông trời sinh ra Lucy là kẻ cứng đầu làm gì. Không những cứng đầu mà
Lucy còn lì lợm như con gián nữa. Trong thế giới sinh vật thù con gián
là loài vật sống dai và lì lợm nhất. Đánh không chết, đuổi không đi. Mặc dù con gián xấu xí và vô dụng nhưng Lucy đang cố học hỏi nó. Và cô bé
tiếp thu tinh thần của con gián tốt đến nỗi mấy người bảo vệ nhà họ Hà
mổi lần ra thấy Lucy đều phải lắc đầu ngán ngẩm.

Lucy kiên trì là thế, cố gắng là thế. Nhưng ngoài cô bé ra vẫn còn hai người sắt đá hơn
nhiều. Kei và Nhật Dạ chưa từng ra ngoài gặp Lucy, thậm chí họ cũng chưa từng gọi điện thoại hay nhắn tin cho Lucy lấy một lần nào.





Vào một buổi sáng chủ nhật trời rét buốt. Lucy vẫn cố gắng dậy thật
sớm để tới nhà Nhật Dạ. Đứng chờ ngoài cổng, hai bàn tay cô bé lạnh
ngắt, cứ như không thể cử động được. Cô bé xoa mạnh hai bàn tay và cố
dùng hơi thở của mình giữ ấm cho nó khỏi tê cứng. Những hàng cây bên
đường đang trong thời kì thay lá, mỗi khi có một cơn gió nhẹ ùa qua,
những chiếc lá vàng úa lìa cành bay lả tả xuống lòng đường. Lucy lặng
yên nhìn chúng với vẻ buồn bã. Cây lá và gió, cô bé nhớ dường như có một bài hát nào đã nói đến mối tính cây lá và gió, và đó là một mối tình
buồn. Liệu cô và Kei có giống như mối tình trong bài hát đó hay không…Cô bé thở dài nhìn chiếc cổng lạnh lẽo, im lìm trước mặt, không biết đã
bao nhiêu ngày cô tới đây chờ đợi để gặp Kei, nhưng chưa bao giờ cậu
chịu ra gặp cô cả. Nhưng Lucy vẫn không muốn bỏ cuộc, cô không tin Kei
lại lạnh lùng với cô như vậy, Kei nhất định sẽ gặp cô, chỉ cần cô kiên
nhẫn….

Và hôm nay ông trời đã không phụ sự cố gắng của Lucy. Đứng ở chờ một lát, cô bé đã thấy có một chiếc xe hơi đi ra khỏi cổng. Từ
trong ngôi biệt thự tráng lệ, Kei đang đi ra. Xung quanh cậu là những
người vệ sĩ mặc vét đen đi thành hai hàng. Trong chiếc áo sơ mi xám
cavat đen trông Kei y như một chàng hoàng tử vừa bước ra từ câu chuyện
cổ tích, cộng thêm những người vệ sĩ bên cạnh thì đúng là rất giống
thật, chỉ có điều vị hoàng tử này khá trầm tư. Ngay từ khi Kei xuất
hiện, Lucy đã thấy khuôn mặt cậu lạnh tanh, đôi mắt đen sâu thẳm bình
thản nhìn xa xăm, buồn bã. Không chậm trễ, cô bé vội vàng chạy lại trước khi cậu bước vào xe.

-Kei !!!!

Kei và những người khác ngạc nhiên quay lại khi nghe tiếng Lucy gọi. Lucy chạy đến…

Nhưng…

Cô bé chợt khựng lại…Kei đang đứng trước mặt cô…

Kei đang nhìn cô…khuôn mặt lạnh lùng…

Vô cảm….

Cô bé thấy hụt hẫng và bối rối vô cùng. Chưa bao giờ Kei nhìn cô như vậy.
Cô đứng im run rẩy, tim đập mạnh trong lồng ngực, Lucy tự hỏi phải chăng cô đã nhìn nhầm người, đứng trước mặt Lucy có phải là Kei ? Cô bé nhíu
mày. Là Kei mà, khuôn mặt thanh tú đó, đôi mắt đen thẳm đó, Kei đang
đứng trước mặt cô…

-Kei… tớ có chuyện muốn nói với cậu. Chúng ta gặp nhau một lát được không ?

Khuôn mặt Kei vẫn lạnh tanh, cậu nhìn Lucy không trả lời, rồi bình thản bước vào trong xe. Lucy hốt hoảng chạy theo:

-Khoan đã Kei !!! Tớ muốn nói chuyện với cậu. Cậu đừng như vậy nữa có được không ?

Những người vệ sĩ vội cản cô bé lại, không cho Lucy lại gần chiếc xe chở Kei, nhưng cô bé vẫn cố gắng vượt qua những cánh tay đang giữ chặt lấy mình
gào lớn:

-Kei !!! Khoan đã…

…-Kei !!!

…-KEI !!!!

Bịch…!!!!!

Những người vệ sĩ vẫn xô Lucy ra, cô bé bị ngã lăn ra đất còn Kei vẫn không
có phản ứng gì, chiếc xe từ từ lăn bánh chạy đi. Lucy ngước lên thất
vọng, rồi cô bé cứ ngồi nhìn theo nó cho đến khi mất hút. Nước mắt Lucy
trào ra, chưa bao giờ cô cảm thấy thất vọng và hụt hẫng như bây giờ.
Không hẳn chỉ vì Kei không chịu gặp cô, mà vì thái độ của Kei đối với cô sao mà