tròng mắt của bà
dần đỏ lên, hai tai cũng biến sắc.Nhưng sự bình tĩnh vẫn hiện hữu trên
gương mặt bà giống như chiếc mặt nẹ tự nhiên vậy.
-Tất cả những gì con biết là tất cả.
-Con thì không nghĩ như thế.-Cậu hai kiên quyết.
-Vậy, theo con, chuyện đó con gì nữa ? Mẹ không muốn vì một con a hoàn
mà làm rạn nứt tình mẹ con giữa chúng ta, con hiểu chứ, Thiên Bảo.-Bà cố tỏ ra vẻ mềm mỏng với cậu.
-Con chỉ muốn biết những gì cần biết, để con con có thể tự quyết định mình nên làm gì tiếp theo.
-Tại sao đột nhiên con lại hỏi mẹ chuyện đó? Không lẽ…..con hồ ly đó trở về tìm con?
-Không có con hồ ly nào cả,xin mẹ hãy thận trong với lời nói của mình.
-Giờ thì con giỏi rồi, con có đủ thẩm quyền để lêm mặt dạy đời mẹ và để bảo vệ con hồ ly đó.
-Chính mẹ mới là người sai trong chuyện này, hà có gì mà mẹ phải đuổi cỏ ra đường như vậy?
-Tất cả là vì con đấy Thiên Bảo ạ. Nếu con không đi quá xa thì đâu đến
nỗi mẹ phải đi tới nước đó. Mẹ làm tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con,
muốn giữ vững cái nhà này.
-Giữ vững cái nhà này ư? Mẹ thừa biết, đứa bé trong bụng cổ là con của
ai, mẹ nhẫn tâm giết chết cháu nội của mẹ sao? Con không thể hiểu nổi
mẹ.
-Mẹ thà mang tiếng ác mà giết nó đi ngay từ khi nó chưa hình thành còn
hơn để sau này nó bị mọi người khinh rẻ. Con đã bao giờ nghĩ qua nếu như đứa bé sinh ra đời, mọi người sẽ nói như thế nào? Khi nó ra đường, mọi
người sẽ chỉ vào mặt nó mà thốt lên : “A, ****** là hầu gái, đồ con
hoang, mày không đủ tư cách để làm cháu Lưu gia” hay đại loại một lời
phỉ bang nào như vậy. Rồi đây con nghĩ cha con sẽ đồng ý cho còn lấy An
Ninh? Con nghĩ ông ấy sẽ còn tàn ác đến thế nào nếu như ổng biết con yêu nó.
-Mẹ cón thể đợi con về rồi giải quyết mọi chuyện. Cớ sao lại giấu con lâu như vậy? Mẹ biết là con đã khổ sở thế nào không?
-Mẹ hiểu con mẹ hơn ai hết. mẹ biết con là người nặng tình nặng nghĩa.
Nhưng thế giới của chúng ta và thế giới của An Ninh quá khác nhau, mẹ
làm như vậy chỉ muốn tất cả đều có cuộc sống mới. Con hiểu chứ Thiên
Bảo.
Cậu ngồi sụp xuống. Đúng như Thiên Bảo nói, cậu biết sự thật cũng chẳng
giải quyết được vấn đề gì, mọi chuyện chỉ càng rối thêm. Mẹ cậu nói quá
đúng, giữa cậu và An Ninh luôn có rào cản, bức tường lớn quá cao và
giày. Cả hai không thể phá vỡ nó, nó sẽ chỉ làm cho cả hai kiệt ức và
mệt mỏi. Cậu đã không suy nghĩ nhiều như vậy, không tính toán cho cả
hai, cậu nợ An Ninh quá nhiều, khiến cô ấy hận quá nhiều. Có lẽ, đã đến
lúc cậu từ bỏ, từ bỏ An Ninh là lời xin lỗi tốt nhất của cậu dành cho cô vào lúc này. Cậu chẳng biết làm gì hơn nữa, cậu bất lực, cậu chán nản,
cậu hận, hận chính bản thân mình đã reo rắc tội lỗi đến cho người con
gái mà cậu yêu thương.
Màu của lá bắt đầu chuyển dần rồi trở nên đậm hẳn, những chiếc lá mới đáng
khép nép sau những chiếc lá già, chờ ngày được mở mắt nhìn ngắm thế
giới. Cái giá buốt của mùa đông vẫn còn theo những cơn mưa phùn đầu mùa, nhưng đã phảng phất quanh đây hơi ấm của một mùa xuân mới.
Đã lâu lắm rồi An Ninh không đi dạo như vậy, không khí ẩm ướt của sương
sớm, thoang thoảng qua cánh mũi là mùi ngai ngái của cây cỏ đẫm sương,
mùi hương trầm của một ngôi chùa gần đây, cũng là mùi của hơi thở nhịp
sống đang chảy xung quanh cô. Chiếc áo dần thấm mồ hôi, một buổi sớm
chạy bộ sẽ giúp tinh thần cô khoan khoái và minh mẫn. Chỉ vài tiếng nữa
thôi là cô lại một lần nữa phải xa nơi này. Không biết bao giờ mới có cơ hội trở lại. Nơi đây, gắn bó với cô biết bao kỷ niệm, vui có, buồn có,
đau thương có và cả hạnh phúc. Cô lặng ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh hồ,
tiếng gió xào xạc qua rặng liễu hát ru đưa cô về thời ấu thơ. Cảm giác
như chẳng bao giờ muốn rời xa.
-An Ninh.
Tiếng gọi từ phía sau khiến An Ninh giật mình, và cô còn ngạc nhiên hơn
khi người đứng đặng sau cô không ai khác chính là Thiên Bảo.
-Em có thời gian chứ, anh có thể mời em một tách café hay một chút đồ ăn nhẹ được không? Anh có chuyện muốn nói.
-Có chuyện gì vậy, tôi nghĩ là giữa tôi và anh, về chuyện công cũng xong xuôi đâu đấy rồi mà.
-Không mất nhiều thời gian của em đâu, chỉ là một bữa sáng thôi, anh mong em có thể nể chút tình cảm trước kia.
Cô nhìn lên đồng hồ tỏ ý là mình đang bận, nhưng lời cậu nói da diết quá, cô không nỡ lòng nào từ chối.
-Thôi được, 45 phút nữa tôi có hẹn, tôi cần tắm rửa và thay đồ, 30 phút
nữa, chúng ta sẽ gặp nhau ở nhà hàng dưới tầng 1 khách sạn tôi đang ở.
Tôi chỉ có thể cho anh 15 phút thôi.
Cậu hai mỉm cười, điệu cười chua chát. Cô cảm nhận được chút đắng trong
tâm trạng của cậu lúc này. Có chuyện gì đó đã xảy ra với cậu, dường như
những ngày qua cậu đã phải trải qua những điều thật khó khăn. Cô muốn
trò chuyện với cậu lâu hơn để có thể hiểu cậu, nhưng hình ảnh của Thiên
Thành cùng những câu nói của cậu hôm đó đã thức tỉnh cô. Không thể để cô ngốc yếu ớt trong cô thức dậy được, cô cần mạnh mẽ và dứt khoát hơn.
Sau 30 p