Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324710

Bình chọn: 9.5.00/10/471 lượt.

ợc đưa lên miệng một ngụm nhỏ rồi một hơi hết cốc
thứ hai. Hương vị khác hẳn với cốc ban đầu, vị hơi đắng và cay nồng. Mùi rượu bắt đầu rõ hơn nhưng vẫn rất ngon, nó thấm dần vào từng nơi trên
cơ thể cô, từng giác quan, từng mạch máu khiến cô càng lúc càng trở nên
hưng phấn hơn. Lần này là hình ảnh của Thiên Thành, hình ảnh lặng lẽ và
nhẹ nhàng, tấm lưng và chiếc áo somi trắng làm tôn lên vẻ đẹp của bờ vai rộng ấm áp. Người con trai mà cô biết ơn suốt cuộc đời này, một người
tài sắc vẹn toàn nhưng lại là gã si tình số một. Cô biết cậu yêu cô
nhưng một người không còn toàn vẹn như cô sao có thể xứng với anh, cả
đời này cô mắc nợ cậu, có lẽ có dùng cả kiếp sau đển báo đáp cho cậu
cũng chưa đủ với những gì cậu đã dành cho cô.

Đưa ly cocktail thứ ba lên rồi dốc hết vào miệng, cô không nuốt nó xuống cổ họng mà để nó trong vòm miệng, lần này thì vị của rượu hiện rõ, nó
sộc lên mũi khiến mũi cô cay nóng và hơi đỏ, nước mắt cũng theo đó mà
chảy ra…nuốt xuống cổ họng, mùi của chanh và dưa hấu còn dư âm trong hơi thở và đầu lưỡi. Và lần này là Thiên Bảo đang đứng trước mặt cô. Cô dơ
tay lên vẫy chào anh…

-Xin chào.

Cô biết đó chỉ là ảo giác nhưng sao nó lại thật như vậy? Thật như cậu
đang đứng trước mặt cô với đôi lông mày cau có. Vẻ hào hoa lãng tử vốn
có và đôi mắt giống như muốn nuốt chửng lấy cô. Hóa ra cậu đã thoát ra,
cậu của ngày xưa vẫn trốn ở một nơi nào đó trong tim cô và bây giờ thoát ra hiên hứu trước mặt cô lúc này.

-Cậu đã ở đâu vậy cậu hai? Câu đã ở đâu trong suốt thời gian qua thế?

Cậu không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh cô. Câu chưa bao giờ lặng
im tư lự như vậy, cậu luôn làm chủ mọi thứ, kìm chặt cô để cô mãi mãi
không thoát ra được tình yêu ngang trái ấy.

-Em đã gặp lại cậu rồi, cậu hai của bây giờ ấy, em đã gặp lại cậu ấy.
cậu ấy không khác trước nhiều, nhưng chững chạc hơn, rắn rỏi hơn và
trưởng thành hơn.

Cậu hai trước mặt cô đang mỉm cười, nụ cười ngọt ngào nhất mà cô từng
thấy, ngọt ngào như những tháng ngày hai người ở Nhật, khi lần đâu tiên
họ hôn nhau, lần đâu tiên cùng nắm tay nhau đi trên phố.

-Nhưng…hôm nay em đã nhìn thấy cậu ấy đi cùng một cô gái, một cô gái đẹp hơn em rất nhiều, hiền dịu hơn em rất nhiều và…..

Những ly rượu trên bàn đã cạn, An Ninh bấm chuông gọi phục vụ…Lại là chàng trai trẻ đó.

-Chị cần dùng thêm gì ah?

-Cậu có thể mang cho tôi vài ly nữa được không? Giống mấy ly này.

-Chị hơi say rồi, tôi nghĩ chị không nên uống tiếp.-Cậu trai nói vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt xinh xắn non nớt.

-Tôi không sao, chỉ 3 ly nữa thôi, nhờ cậu.-An Ninh nói bằng giọng ngà ngà say.

Chàng trai vâng lời đi lấy rượu cho An Ninh, một lát sau cậu mang ra bal y rượu và một ly nước cam.

-Chị hãy uống cốc nước cam này trước khi uống tiếp nhé.-Cậu cúi chào cô rồi chạy vụt vào ánh đèn xanh đỏ đằng xa.

An Ninh quay lại với cậu chuyện cùng “ cậu hai”…nhưng cậu đã đi mất…đi mất rồi. Không còn ngồi ở đó nữa.

An Ninh gục mặt xuống bàn, cuối cùng thì thứ cô muốn là gì? Cô đang làm
gì ở đây? Cô cần gì ở những ly rượu này? Cô cần gì ở bản thân? Cô mong
muốn mọi chuyện sẽ diễn ra thế nào?

Khóc một mình không phải là điều tốt nhưng cô đã quen với việc khóc một
mình, quen với việc không có ai an ủi. Lấy trong túi ra một chiếc hộp
nhẫn bọc nhung đen nhỏ, đó là niềm an ủi An Ninh trong suốt những năm
qua. Chiếc khuyên tai của cô, đó là thứ duy nhất còn sót lại khi cô rời
Lưu gia, chiếc khuyên tai vẫn còn, cô vẫn còn là người của cậu, có lẽ
một ngày nào đó, cô sẽ đưa nó cho cậu rồi nói với cậu một lời… “ Chúc
cậu hạnh phúc nhé, tôi cũng sẽ hạnh phúc”.

Cô mân mê chiếc khuyên tai trên tay, chiếc khuyên tai màu đen, trên khuyên tai là biểu tương lá Phong cách điệu rất đẹp.

Rồi bất ngờ…cậu lại hiên ra trước mắt cô..nhưng lần này không phải là
cậu hai của vài năm về trước mà là cậu hai của hiện tại, cậu hai với bộ
comle đen tuyền sang trọng, mái tóc gọn gàng, làn da hơi sạm nhưng vẫn
đầy vẻ nam tính, hào hoa quyến rũ tướng mạo hơn người.

-Cậu lại tới rồi sao?

-Đừng uống nữa.

Lần này cậu lại còn nói chuyện với cô…cô say thật rồi, say thật nên mới có giác như vậy.

-Cậu chỉ là ảo giác của em..thì hãy để cho em được ngắm nhìn cậu, đừng
nói gì cả…đừng để em nghĩ rằng cậu đang ngồi trước mặt em, đang ở cạnh
em như một người bằng xương bằng thịt.

Mọi ký ức giữa cậu và cô đều giá lạnh như ly rượu này, lạnh đến run
người. An Ninh khẽ cau mày, cô vẫn đang nhìn cậu, thật may khi ảo giác
vẫn còn, cậu vẫn chưa muốn trở về chôn chặt trong tim cô, cậu vẫn muốn
ngồi đây để nghe cô tâm sự. Nụ cười không còn hiên ra ngọt ngào nữa, ánh mắt xót xa đang hiện hữu trên hàng mi dài.

Lúc này đây trong đầu cô vang lên bản nhạc quen thuộc.

Mỗi hoài niện chôn giấu ngày một lớn dần lên

Thời gian chẳng thể quay trở lại sao?

Nếu có thể dừng lại ở thời điểm anh ôm lấy em

Vạn


XtGem Forum catalog