Old school Easter eggs.
Em Đã Là Thiên Thần

Em Đã Là Thiên Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323991

Bình chọn: 8.5.00/10/399 lượt.

cho sướng, chết thì thôi.

- Mẹ, ngu chi mà đánh một mình.

Nói chuyện thêm tí nữa rồi nó đi ngủ. Ngày hôm sau, sang quán đi làm không thấy Lan, nó hơi lo, sợ tối qua có chuyện gì. Nó gọi hỏi.

- alo.

- Không đi làm à?

- Lan đang học - nghe đến đây nhẹ nhõm.

- Ừ, thế học đi.

Cúp máy chúi đầu làm việc (mang tiếng là chúi đầu chứ giờ này rảnh không). Đứng dựa cột thả hồn vào tiếng nhạc thì có tin nhắn.

- em đã từng chỉ xem anh như một trò đùa, nhưng dần em thấy mình yêu anh, khi đó e cảm thấy anh có chút gì đó với chị Lan nên em không dám, nhưng hình như ông trời cho em cơ hội. Dù không lưu số nhưng nó đoán được là ai nhắn tin cho nó. Nó lẳng lặng cất điện thoại vào túi, coi như không thấy gì, nó cũng không dám ngoảnh lại, vì nó biết Nhi đang nhìn nó.

- Sao anh im lặng thế? Em xin lỗi.

Lại là tin nhắn của Nhi. Lần này nó đứng im nhắn tin lại.

- Đừng yêu anh, vì con tim anh đã chết, anh nói thế thôi, mong em hiểu.

Cả ngày đó giữa Nó và Nhi là sự ngại ngùng khi nhìn mặt nhau, thật trớ trêu thay cho Nó, không biết đến lúc cả Lan đi làm nữa thì sẽ thế nào đây. Hết giờ làm, vừa đạp xe được khoảng 100m thì nghe tiếng xe máy rú từ phía sau, nó nghĩ chắc thằng nào chơi đêm chạy qua thôi, bỗng đâu một tiếng 'bốp' hông nó đau và nó ngã ngay xuống đường, ngoảnh mặt lên nhìn theo thì chiếc xe máy đã chạy khá xa. Nó đau không sao đứng lên được, tí sau thì Nhi chạy tới, sau đó anh Bình ra dìu nó vào lại trong quán, người mua bông băng, người mua thuốc để xức cho nó, vết bầm ứ máu.

Anh Bình muốn đưa nó vào viện coi sao, nhưng nó ko chịu, vết thương cũng nhẹ, vào viện lại thêm khoản nợ nữa thì nó lấy đâu tiền trả.

Đêm đó, nó được anh em trong quán hộ tống về phòng, anh Linh cùng mấy đứa tỏ ra bức xúc, muốn trả thù 2 thằng đi xe máy kia..nhưng thực sự thì biết ai mà trả thù...dù rằng trong mỗi người đều biết đó là ai. Thôi đành tạm chấp nhận, đặt cái thân đau nhức đi ngủ, cả đêm nằm thao thức vì đau.

Sáng hôm sau, sau khi mọi người ngủ dậy,anh Linh mới tới hỏi nó rõ hơn.

- Để anh xem sao nào.

Nó nghiêng người để anh Linh coi vếtthương của nó. Mấy đứa kia cũng xúm lại coi.

- ĐM, thằng kia phang phát chuẩn phết nhỉ? - Anh Linh nói đùa, cả hội cười ngả ngớn.

- Biết bọn nó là ai không?

- em chịu, đang đi, nó làm phát chả biết trời đất gì nữa. Chắc là tụi hôm giáp mặt thôi. Nhưng kệ nó anh.

- Kệ sao được, gặp cho nó ra bã.

- Có gặp được nữa là không chứ.

- Chắc nó tưởng chú cặp với Lan, mà thằng này cũng điên.

- Đánh, để hôm nào tao nhử cho, nó cứ thấy cặp với Lan thế thì để tao nhử cho. - Thằng Dương xen vào.

Thằng này thế mà khôn, nhân tiện đang tán Lan, làm thế biết đâu cưa được Lan.

- Nhử gì mà như, nếu nó gây nữa thì chiến thôi.

- Cứ thế đi, chờ rồi tình tiếp, đi học đã. Mấy thằng bỏ nó đó với cái lưng như sắp gãy(nói sắp gãy cho to chứ cũng không đến mức đó đâu).

Đang lơ tơ mơ nằm liu riu thì nhận được tin nhắn của Ly.

- Sao không đi học thế? Hay tối qua uống rượu.

- Hả? Lâu giờ có dám uống đâu mà Ly bảo thế chớ, Hôm nay có chút việc nên phải qua quán.

- Mai đi học, không được lo làm quên học đâu đấy.

- Ờ ờ, Ly học tiếp đi.

Nằm nghĩ lung tung, sực nhớ đến anh Cảnh bạn Ly, Nó nhắn tin cho anh ta.

- Chào anh, em là T đây, anh còn nhớ chứ ạ, hôm anh có hẹn em gặp bữa nhưng em bận, cuối tuần này em cũng không có việc gì, nếu anh rảnh thì anh em mình gặp nhau ạ.

Nó cũng muốn gặp một lần kẻo người ta lại gọi điện nữa thì phiền, họ lại nghĩ Nó kiêu.

Đợi một lúc thì anh Cảnh trả lời, ảnh hẹn tối thứ 7 này gặp nhau làm bữa nhậu. Chỉ có 2 anh em. Nằm nhà đúng là chán, chả có việc gì làm, mang điện thoại ra chơi game. Chơi 1 lúc lại nhận được tin nhắn của Ly.

- Tối qua có chuyện sao dối Ly.

- Dối đâu, T đang bên quán, T bận tí nói chuyện sau nha. - Nó sợ Ly giả bộ bắt thóp nên chối.

- Còn dối, đỡ hơn chưa?

- Rùi. -Lần này thì chắc Ly biết rồi nên nó chẳng dám dối nữa.

- Ừ, nằm yên đó, tí vào. - khi nào Ly nhắn tin kiểu cụt ngủn này là Ly đang bực.

- Thôi, ở lại học đi, không sao đâu. Chẳng thấy nhắn tin lại, đảm bảo muộn nhất 15 phút sau Ly sẽ có mặt cho xem. Chuẩn bị tinh thần nghênh đón là vừa.

Khoảng 10 phút sau Ly có mặt tại phòng. Cái mặt hằm hằm tiến thẳng chỗ nó. Nó nhìn trân trối nhưng hỏng có ích gì. Ly ngồi cái xịch xuống giường nó.

- Quay ra

- Làm gì?

- Cứ quay ra. Nó vừa nắm sấp người thì Ly kéo áo nó lên, rồi lại hạ xuống.

- Sao lại bị đánh?

- Đánh đâu, tai nạn mà.

- Tai nạn? Lại còn cố chối nữa.

- Thì có biết à, ở đâu họ đánh, ai biết được.

- Không ai hơi đâu mà đánh, lại làm gì ai? Nằm viện chưa chán à?

- Chưa. - nó cố đùa, nói xong nhìn mặt Ly cười 1 cái, cơ mà Ly vẫ