việc quần quật cả ngày,đến bữa ăn thì phải ăn cơm thừa canh cặn, Tết đến vẫn phải mặc bộ quần áo
vá víu thường ngày.Nhưng nó ko hề khóc, nó cam chịu số phận tủi nhục đó. Và rồi 1 ngày bà nó dúi vào tay nó ít tiền.
bảo nó trốn đi, bà nghe đc rằng cô chú định bán nó cho ng` ta. Thế là nó trốn đi, lại típ tục làm việc, rùi ko biết = cách nào nó thuê đc căn
nhà nhỏ, ko xa lắm với 1 căn biệt thự to đùng. Khi ba mẹ nó ko còn, nó
vẫn típ tục đi học ở lớp học tình thương, nên nó ko ngu hơn ng` đồng
trang lứa chút nào. Trong lớp học, chỉ mình nó là chị giữa đám nhóc bụi
đời. Nó lun chăm chỉ đi học, cô giáo phải dạy riêng cho nó vì chương
trình lớp nhỏ nó đã học hết rùi. Cô là ng` tốt bụng, cô dạy cho nó ko
lấy tiền. Nó xem cô như là mẹ và cô cũng rất thương nó.Nhưng cuối cùng
cô lại bị điều đi nơi khác. Lúc ấy, nó tự hỏi kiếp trước nó đã làm j` để kiếp này những ng` nó thương iu đều lần lượt rời xa nó . Hay nó ko đáng đc iu thương ???
Nó nhớ tới cái ngày nó gặp hắn.Đó là 1 ngày mưa
tầm tã, sau khi đi làm về, do quá mệt lại phải dầm mưa nên nó ngã xuống
mặt đường và nằm lun ở đó. Lúc đó , đường vắng vẻ nên nó cứ nghĩ mình sẽ chết, nhưng rùi trước khi ngất đi, nó thấy một ng` đi lại phía nó, lay
lay ng` nó rùi bế nó lên. Tỉnh dậy trong căn phòng sang trọng với trai
đẹp ngồi bên cạnh, nó cực kì ngạc nhiên nhưng nét mặt vẫn tỉnh bơ, nó
nói " cảm ơn " rùi đi thẳng ra ngoài. Nhưng đi lòng vòng 1 hồi trong căn biệt thự wa lớn, nó bị lạc, đang chuẩn bị hỏi đường ông bác tóc hoa râm đứng gần đó, chưa kịp mở miệng thì ông ta nói với nó:
-Mời cô đi theo tôi, cậu chủ đang đợi.
Rùi quay đi ko đợi nó phản ứng, thế là nó đành đi theo ông ta về lại
căn phòng khi nãy. Sau khi ông quản gia đi rùi, tên con trai mở miệng
nói với nó:
-Cô tên j` ?
-Hàn Băng Băng
-Tên lạnh thật đấy, nhìn mặt cũng xinh, body lại chuẩn. Ko biết cô có ngu ngốc ko nhỉ
-Dĩ nhiên là ko
-Tự tin thật, sao lúc nãy đi nhanh thế. Mỹ nam ngồi đây mà ko lưu luyến j` sao ?
- Tôi mún về
- Có về cũng phải cởi trả cho tôi bộ đồ cô đang mặc chứ
Nó nhìn xuống và thấy mình đang mặc 1 bộ váy trắng rất đẹp và....rất sexy
-Đồ của tôi đâu ?
- Tôi ném đi rùi
- Thế thì bộ này coi như đền bù vậy. Đền bù cả vật chất lẫn tinh thần đấy nên bộ này có mắc hơn 1 chút cũng ko sao đâu.
- Nếu cô làm bạn gái của tôi, tôi sẽ cho cô nhìu hơn thế
-Tôi ko phải loại con gái đó.Nói rồi, nó
tát vào mặt hắn 1 cái thật " dịu dàng", sau đó đi ra ngoài nhờ ông quản gia dẫn đường.
Về đến nhà, nó chợt nhận ra ngôi biệt thự đó chính là ngôi biệt thự ko
xa nhà nó. Hình như ngày nào đi giao hàng nó cũng đi wa.
Thế là sau sự kiện đó, tên con trai điều tra tung tích của nó và mò đến nhà
hàng ngày. Lúc đầu chỉ toàn chọc ghẹo nó, dần dần 2 đứa trở nên thân
thiết và thành bạn lúc nào ko hay.
Và nó cũng ko hiểu tại sao
nó lại lạnh lùng đến mức này. Bảo là nó khóc nhưng nó chỉ làm rơi xuống 1 giọt nước mắt, trong ngày giỗ cha mẹ cũng vậy, nó ngồi trước mộ và chỉ
khóc đúng 1 giọt nước mắt, ko hơn ko kém, nó cảm thấy thế là đủ, 1 giọt
nước mắt đủ để diễn tả nỗi cay đắng của nó rùi. Sau khi bình tĩnh lại,
nó cúp lun tiết học cuối cùng và ngồi trên sân thượng. Nơi này làm nó
thấy rất bình yên. Nó lun thắc mắc ko biết trường xây cái sân thượng này làm j` khi ko cho học sinh lên. Nơi này chỉ 1 mình nó biết cách mở
khóa, nên coi như đây là địa bàn của nó lun, đến hắn còn ko biết. Giờ
này trong lớp, hắn đang làm j` nhỉ ? Chắc là ngồi ngắm Lưu Hạ Thảo rùi ! Nó thở dài và tựa đầu vào lan can. Nó thiếp đi lúc nào ko biết.
Nó nghĩ thế, nhưng nó đoán sai. Hắn ngồi trong lớp ko phải ngắm Lưu Hạ
Thảo, mà ngắm......cánh cửa lớp. Hắn đợi nó mở cánh cửa đó ra và nói:
-Xin lỗi thầy, e đến trễ
Nhưng mở cánh cửa đó ko phải là nó. Hễ mỗi lần cánh cửa đc mở ra là hắn chờ đợi để rùi thất vọng. Ko ai trong số đó là nó cả . Từ sau khi nhận
đc câu trả lời của Thảo, hắn mải vui mà ko để ý rằng nó biến đi đâu mất
tiu. Đến khi nghỉ trưa,hắn định rủ nó đi ăn cơm với mình thì nhận ra chỗ ngồi bên cạnh hắn trống ko. Hắn đi tìm nó đến nỗi lưng áo ướt đẫm mồ
hôi, mái tóc ướt bết lại trên trán. Hắn ko biết tại sao mình lại như
vậy, hắn chỉ biết khi đó hắn ko hề có ý định chạy chậm lại chút nào, hắn chỉ mún chạy nhanh hơn, mún nhìn thấy mái tóc dài của nó. Nếu nhìn thấy nó lúc đó, hắn sợ mình ko kiềm chế đc mà chạy lại ôm chầm nó lun wa.
Rốt cục vẫn ko tìm đc nó, hắn lết thết đi về lớp, Hạ Thảo đã đợi sẵn ở
đó, nhỏ mún cùng hắn ăn cơm. Trong bữa ăn, nhỏ hỏi hắn :
- Kiệt thix mìh thật ko?
-Tất nhiên là thật
-Thế ngày mai Kiệt đến chở mìh đi học nha
-Hả ? Thảo đi học 1 mìh vẫn đc mà!
- Ko đc sao ? Bộ Kiệt phải chở ai khác đi học àh ?
-Àh ko ! Mai Kiệt sẽ đến chở Thảo đi. Hắn trả lời miễn cưỡng.Tìm con
nhox Hàn Băng Băng rắc rối chưa xong thì lại phải chở Lưu Hạ T