Teya Salat
Em Hãy Dạy Tôi Cách Yêu Đi! Xin Em Đó

Em Hãy Dạy Tôi Cách Yêu Đi! Xin Em Đó

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324315

Bình chọn: 10.00/10/431 lượt.

hảo đi
học.Chiếc moto đó hắn rất quí, trừ Hàn Băng Băng ra, chưa có ai đc phép
lên, kể cả những bạn gái của hắn trước đây. Nghĩ tới đây, hắn bỗng nhận
ra 1 điều ai cũng thấy mà chỉ mình hắn ko thấy : hắn đối xử với nó wa
đặc biệt.

Lưu Hạ Thảo lại lên tiếng cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn:

-Kiệt chở mìh về chìu nay đc hok?

-...........

-Kiệt ơi Kiệt àh

-Hở! Thảo nói j`

-Chìu nay Kiệt chở mình về đc hok?

-Đ..ượ..c được chứ

Hồi chuông vang lên báo giờ ra về. Hắn tay trong tay với Thảo ra về
khiến hàng chục cặp mắt đổ dồn về 2 ng` họ. Lưu Hạ Thảo chưa bao giờ đc
nhìu ng` nhìn vào như vậy nên rụt rè nấp sau lưng của Gia Kiệt, khuôn
mặt ửng hồng, nhỏ ngẩng đầu lên nhìn thì thấy hắn mặt lạnh tanh, nhỏ
ngạc nhiên lắm. Sao đi về với bạn gái mà mặt mày sát thủ thế ? Khi đi wa cổng trường, nhỏ càng ngạc nhiên hơn khi hắn ko đi lấy xe, nhỏ hỏi:

- Xe của Kiệt đâu

-Hum nay Kiệt mún đi bộ về nhà với Thảo, đc ko? Hay Thảo mún đi xe- hắn nói với bộ mặt đáng sợ

- Àh.. đi bộ cũng đc.- Nhỏ giật mình, bối rối .Để Thảo dẫn Kiệt về nhà Thảo cho biết đường nha

Hắn cảm thấy khi ở cùng ng` con gái này wa chán. Trò chuyện thì khách
sáo lịch sự, phiền phức wa. Hắn thích ở cùng nó hơn. Ở cùng nó hắn mới
chính là con ng` của hắn. Nhưng tỏ tình với ng` ta chưa đc 2 ngày mà lại đá ng` ta liền hay sao ? Làm thế hắn hơi áy náy, vì dù sao Thảo cũng là ng` con gái rất hiền lành. Và hắn cũng ko tin là hắn thích Băng Băng,
vì thỉnh thoảng vô tình nghĩ tới nó, tim hắn ko đập thình thịch, mặt hắn ko ửng hồng. Nhiu đó thui cũng đủ chứng minh hắn ko thích nó. 2 đứa chỉ là bạn. Hắn đã nhủ thầm như thế bao nhiu lần rùi.

Nó ở trên
sân thượng ngủ cuối cùng cũng tỉnh dậy. Nó chậm chạp bước những bước dài băng qua rất nhìu hành lang. Và nó đi ra cổng trường, nó chợt thấy
chiếc xe của hắn đậu trong bãi xe, nó nghĩ là hắn chờ nó, nhưng hắn quí
chiếc xe đó lắm mà, sao hum nay bỏ nó nằm bơ vơ ở đây thế này ??? Mà
cũng đúng, có bạn gái rùi thì làm sao ở lại đợi nó cơ chứ, nếu chiếc xe
còn ở đây tức là 2 ng` đó đã đi bộ về rùi. Hắn chìu chuộng mọi ý thix
của nhỏ đó sao ? Hắn thix nhỏ đó đến thế àk ? Vậy là ngày nó nên ra đi
đến càng ngày càng gần. Nó đau wa ! Đau thật đau! Phải chi nó có 1 gia
đình hay chỉ đơn giản là 1 chú cún thui để nó có thể than khóc. Nhưng
trong ngôi nhà nó đang ở, chỉ có những vật vô tri vô giác, cuộc sống của nó lúc nào cũng cô đơn mà. Thói wen đó giờ đây nó mún phá bỏ, nhưng làm sao đây? Nó chỉ có thể sống cô đơn, mãi mãi cô đơn. Dù có vài ng` tốt
bụng bước vào cuộc đời nó, nhưng họ lúc nào cũng khiến nó iu thương họ
thật nhìu rùi cất bước đi. Tại sao vậy ??? Nó đã làm j` có lỗi nặng đến
mức phải trả giá đến thế này ?

Hum sau,nó cúp học. Nó đến chỗ nó
làm thêm: 1 quán kem-trà sữa và có bán chút đồ ăn nhanh. Vì ca của nó là vào chìu tối nên nó xin a chủ quán cho nó ngồi chơi, nếu quán đông thì
nó sẽ phụ bưng bê ko lấy tiền, dĩ nhiên, a chủ quán gật đầu cái rụp. Cửa mở ra, 1 cô gái bước vào, cô ta cắt tóc tomboy, để đuôi dài và nhuộm
đỏ, cô ta mặc toàn đồ con trai, nhưng làn da trắng nõn, mắt to, mi dài,
môi hồng, nhìn ko biết là con gái mới lạ. Nó cảm thấy cô gái này rất thú vị, bèn tiến lại và hỏi:

-Chào bạn,bạn dùng j`?

-Cho tui 1 ly trà sữa anh đào bánh flan trứng, 1 ly kem gấu misa loại đặc biệt, cỡ to ấy, 1 chén súp, 1 dĩa xúc xích hoành thánh chiên, 2 cái sandwich, thêm
ly nước ép dưa hấu nữa.( ăn j` lắm thế)

Cô ta nói 1 hơi rùi đặt cuốn menu xuống, nhìn chằm chằm vào khoảng ko. Nó dùng ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô ta và hỏi:

-Đói lắm sao ?

-( ngạc nhiên) Liên quan j` đến cô?

-Ko mún nói thì thui

-Do pùn thui, ăn giải sầu đó mà.

-................

-Ngồi xuống nói chiện với tui đi, tui pùn wa

-(Ngồi xuống, im lặng)

-Àh mà, cô tên j`?

-Hàn Băng Băng

-Lý Tiểu Phương. Chịu làm pạn tui ko?

-( gật đầu)

-Hum nay, ở quán trà sữa X, Lý Tiểu Phương và Hàn Băng Băng quyết định
kết thân thành bằng hữu tốt, ko sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ
mong đc chết cùng năm cùng tháng cùng ngày. Có sướng cùng hưởng, có họa
tự chịu àh lộn, có họa cùng chia. Đến kiếp sau nhất định sẽ lại làm pạn
pè. blah........blah.........blah.......

Kon nhỏ Lý Tiểu Phương
thao thao bất tuyệt, ko để ý Hàn Băng Băng đang nhìn sững mình. Băng
Băng nghĩ: " Trời ơi, nó coi phim Trung Quốc nhìu wa rùi sao ? Cái j` mà bằng hữu tốt, cái j` mà chết cùng ngày cùng tháng cùng năm, lỡ nó chết
yểu thì chẳng lẽ mình chết theo nó sao ? Koooooooooo, mìh mún sống ít
nhất 99 tuổi thêm 364 ngày 23 giờ 59 phút 59 giây rùi mới chết chứ. Mìh
chịu khổ nhìu rùi, ít ra phải sống thọ chút chứ. Ông ghét tui lắm hả ông trời."

-Nè, sao jạ- Phương hỏi

-( lắc đầu) ko sao, đồ ăn nè.

-Măm măm, cháp cháp, ngon wa là ngon. Nè, Băng Băng, quán này làm ăn đc lắm đó. Tao sẽ đến thường x