pacman, rainbows, and roller s
Em Không Hiểu Lòng Anh

Em Không Hiểu Lòng Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325263

Bình chọn: 9.5.00/10/526 lượt.

br/>
- Cậu không giấu được đâu. Anh ta sẽ biết. Còn Hải Lâm? Anh ấy có quyền được biết sự thật!

- Đừng mà, đừng mà….- Lan Linh quỳ sụp xuống dưới chân tôi, nước mắt bắt đầu trào ra

- Bình tĩnh đi! – Tôi nâng cô ta dậy, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang bùng nổ của cô – Chúng ta cùng nhau nghĩ cách!

Tôi không hiểu tại sao mình lại muốn giúp đỡ Lan Linh, có lẽ vì tôi đã
từng có thai. Tôi hiểu rõ nỗi đau khi mất con là thế nào. Tôi không
muốn có ai đó sẽ giống như tôi. Nhất là đứa trẻ này là con của Hải
Lâm. Anh ấy xứng đáng có được hạnh phúc. Rốt cuộc Thanh Phong đang có
âm mưu gì, vì sao Lan Linh lại gọi anh ta là ác quỷ?

- Cậu đợi mình một lát – Tôi dìu Lan Linh ngồi lên ghế – Mình đi làm thủ tục xuất viện cho sếp rồi sẽ đưa cậu về…

Sau khi làm thủ tục xong, tôi vội vàng chạy về phòng báo cho sếp. Phớt
lờ khuôn mặt tối sầm của anh ta, tôi quay lại tìm Lan Linh, nhưng cô ta không còn ở đó…Tôi vừa gọi điện thoại vừa đi vòng vòng kiếm nhưng vẫn không thấy. Cô ta có lẽ không cần đến sự giúp đỡ của tôi. Mong rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra…



- Vy! Giám đốc tới chưa em? – Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi

- Dạ chưa anh. Em cũng đang thắc mắc sao hôm nay sếp đi trễ vậy. – Tôi nhẹ nhàng trả lời anh Kiên

- Không biết ảnh có nhớ hôm nay có cuộc họp với đối tác không?

- Những cuộc họp quan trọng em đều báo từ đầu tuần, trước một ngày em
còn gửi thêm cái mail cho sếp. Tối nào sếp cũng check mail mà!

- Em gọi điện thoại nhắc sếp một lần nữa giùm anh. Cũng sắp tới giờ rồi! – Trưởng phòng dáng điệu khẩn trương, nhìn nhìn đồng hồ

- Dạ, anh đợi em một chút!

Tôi lấy điện thoại gọi cho sếp. Đầu dây bên kia là từng hồi chuông kéo dài nhưng không ai bắt máy. Đến cuộc gọi thứ năm thì bên kia đã tắt máy
luôn rồi. Tôi thông báo cho anh Kiên. Anh ta mặt mày nhăn nhó, lầm bầm
bực bội.

- Cậu Dương, chuẩn bị bản thiết kế cẩn thận, đừng để sai sót. Hôm nay
không có sếp, chỉ có tôi và cậu thôi. Nhanh đi, tới giờ rồi!

Anh Kiên và một anh kiến trúc sư tên Dương ôm xấp tài liệu lao khỏi
công ty như tên bắn. Có lẽ là một đối tác rất quan trọng đây. Vừa
trưởng phòng, vừa nhân viên xuất sắc của phòng thiết kế, chưa tính nếu
không có gì còn có Giám đốc nữa. Nhắc đến Giám đốc thì không biết cái
tên đó đang chết ở xó nào rồi, để cho nhân viên của mình nháo nhào thế
này! Không phải lại ngất xỉu ở chỗ nào rồi chứ. Tôi tiếp tục bấm số gọi anh ta. Đầu dây bên kia vẫn là tiếng nói dễ thương: “Số máy quý
khách…”. Như vậy thì có được loan tin là sếp mất tích chưa nhỉ?

————————

Đến chiều, con người nguyên tắc cuối cùng cũng không hiện thân. Tôi chuẩn bị ra về thì các chị ở phòng kế toán rủ tôi đi karaoke. Tôi chần chừ
một lát, cuối cùng cũng đồng ý

Chúng tôi hào hứng đứng trước của công ty quyết định xem đi ăn ở đâu,
đi hát ở đâu. Đang bàn tán sôi nổi thì nhân vật phá đám xuất hiện. Anh
ta ung dung đi về phía chúng tôi, nở một nụ cười đẹp đến hút hồn, nhẹ
nhàng hỏi: “Mọi người tính đi chơi hả?”. Tôi liếc đi chỗ khác, không
thèm trả lời. Hay thật, sáng giờ trốn việc, bây giờ đi chơi lại có mặt. Chỉ có các chị em gái phòng kế toán là không quan tâm gì hết, chỉ biết gật đầu lia lịa. Còn có người nói: “Sếp rảnh không? Đi với bọn em cho
vui!”. Là ai mà rãnh rỗi quá vậy, chỉ vì anh ta cười một cái mà cả đám
như ăn phải bùa mê thuốc lú rồi sao.

- Xin lỗi mọi người! Thật ra tôi muốn mượn thư kí của mình một chút. Tối nay tôi cần cô ấy đi kí hợp đồng với mình.

- À, không sao, không sao đâu! – Một chị lớn tuổi đẩy tôi vào tay giặc – Hẹn em dịp khác nha Bạch Vy! Công việc bao giờ cũng quan trọng hơn mà.

- Em…em…

Tôi thật muốn hét lên hỏi những người ở đây có ai từng học qua luật lao
động chưa? Có ai biết cái gì gọi là bóc lột sức lao động không? Tức chết đi mà!

———————————

Tôi ngồi phía sau Minh Trường, nắm chặt nắm tay, dùng răng cắn chặt
môi, trấn áp cơn tức giận của mình. Đột nhiên anh ta dừng xe lại. Bước
xuống, nắm lấy tay tôi lôi đi. Tôi cố gắng níu lại, nhìn xung quanh.
Làm gì có ai bàn hợp đồng ở nơi vắng vẻ vậy chứ

- Em xuống không?

- Không! – Tôi lắc đầu cực lực

- Là em ép tôi đấy nhé!

Vừa dứt lời, anh ta đã khiêng tôi quăng lên vai. Biết thế ngày xưa nghe lời em trai ăn nhiều một chút thì bây giờ có thể lấy thịt đè người
rồi. Tôi vừa la vừa vùng vẫy đến phát mệt thì anh ta mới đứng lại, đặt
tôi đứng ngay ngắn trên mặt đất

- Anh làm cái gì vậy hả? – Tôi xông tới ăn thua đủ với anh ta

- Bình tĩnh nào, em nhìn kìa!

Anh ta đặt hai tay lên vai tôi, xoay người tôi lại. Tôi bị cảnh tượng
trước mắt làm cho choáng ngợp. Ánh đèn nhiều màu chớp tắt dọc hai bên
lối đi, chính giữa trải đầy hoa và lá khô. Con đường nho nhỏ đó dẫn tới một ngôi nhà bằng gỗ, lúc này cũng được bao bọc trong muôn vàn ánh
sáng huyền ảo. Tôi chớp chớp mắt, không tin vào những gì đang hiển hiện xung quan