XtGem Forum catalog
Em Không Hiểu Lòng Anh

Em Không Hiểu Lòng Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325285

Bình chọn: 7.00/10/528 lượt.

ng cho anh cơ hội?

- Minh Trường, anh không hiểu tôi đang nói gì sao? Không phải hôm trước anh đã thấy anh ta đi với một cô gái à. Tôi không còn hy vọng, tôi
không trông mong gì hết. Tôi cần một cuộc sống bình yên qua ngày. Tôi
không muốn yêu ai và không cần ai yêu tôi hết

- Nếu anh đảm bảo em sẽ có cuộc sống không lo âu, vướng bận, em sẽ ở bên anh chứ?

- Anh có thể sống với một người không yêu mình sao? Một ngày đẹp trời
nào đó, tôi sẽ bỏ anh đi theo người khác. Hay tệ hơn xem anh là hình
bóng của ai đó. Cuối cùng chỉ có anh là bị tổn thương mà thôi! Anh chịu được không?

-….

- Suy nghĩ lại rồi phải không ? Đàn ông các anh giống nhau cả thôi, tôi hiểu mà!

Tôi nhếch mép, quay lưng bỏ đi. Tôi cần phải mạnh mẽ, nếu tôi yếu lòng thì cuộc sống của tôi lại trở nên be bét..

- Anh đồng ý! Anh đồng ý….- Minh Trường bất ngờ ôm lấy tôi từ đằng sau, từng tiếng từng tiếng rót vào tai tôi – Cho anh một tháng, anh sẽ chứng minh cho em thấy. Xin em!

Giọng anh ta càng lúc càng không rõ, tôi càng lúc càng chìm vào trong mông lung mờ ảo…Tôi có thể có được tình yêu sao?





“Sáng nay, người mẫu Lan Linh đã được đưa đến bệnh viện cấp cứu… Nguyên nhân phỏng đoán ban đầu là do tự tử”. Tiếng nói của cô phát thanh viên mục giải trí đều đều phát ra từ tivi làm tôi đánh rơi con dao bếp xuống
đất. Tôi lập tức bước tới tivi nhìn cho rõ. Đúng là Lan Linh. Tự tử?
Còn đứa bé? Sao cô ta lại dại dột như vậy? Chẳng lẽ Thanh Phong đã bắt
đầu ra tay? Tôi gọi điện thoại cho Hải Lâm, anh đã biết chuyện xảy ra
chưa?

- Alô, Hải Lâm, anh biết chuyện Linh chưa…Ừ ừ, em tới ngay….

Khi tôi chạy tới phòng cấp cứu thì đã thấy Hải Lâm ngồi đợi ở ngoài. Anh
vùi đầu vào hai bàn tay, cả người tràn ngập sự đau khổ. Tôi lại gần, anh nhìn tôi bằng vẻ mặt bi thương, cặp mắt đã đỏ ngầu

- Lan Linh… – Tôi vội vàng hỏi

- Đang cấp cứu…Bạch Vy, anh làm người thật thất bại, ngay cả người mình yêu cũng không bảo vệ được…

- Không phải đâu! – Tôi ôm anh, cố gắng xoa dịu nỗi đau của anh

- Là nó phải không? – Anh hỏi tôi

- Em không biết…

- Chỉ có nó mới có thể dồn cô ấy đến bước đường cùng như vậy…

Tôi im lặng vì không biết phải trả lời thế nào. Âm mưu, động cơ của
Thanh Phong quá thâm sâu. Tôi không biết anh muốn làm gì? Bước tiếp
theo sẽ như thế nào? Cũng không biết có phải là do anh gây ra hay
không?

- Hình như Phong có sự hiểu lầm. Anh đã đến tìm nó nói chuyện. Khi biết anh và Lan Linh đang yêu nhau, nó bỗng dưng hoá điên. Bảo rằng anh và
Linh đều đáng chết…Anh cứ tưởng rằng nó vì yêu Linh nên mới phản ứng như vậy…Nhưng mà không phải, nó hỏi anh sao có thể đi yêu người hại em,
rồi còn bảo anh không chịu trách nhiệm, còn có đứa bé của em…Nó lúc đó
nói năng rất lộn xộn…Anh nghe chưa hiểu thì nó đã đập bàn bỏ đi
rồi…Bạch Vy, em cho anh một câu trả lời được không?

Chuyện này….Sao lại có con tôi ở đây? Chẳng lẽ Thanh Phong hiểu lầm đứa bé là con của Hải Lâm. Trời ạ, anh ta sao có thể suy nghĩ như vậy. Tôi bây giờ làm
sao giải thích cho Hải Lâm hiểu tất cả mọi chuyện mà không làm tổn
thương anh ấy đây.

- Cho em một ít thời gian, em sẽ đi tìm Phong nói rõ mọi chuyện! Anh ở đây, có tin gì của Linh thì báo em. Em đi trước!

—————————————

Thư kí của Thanh Phong vừa trông thấy tôi đã dùng giọng điệu đều đều không cảm xúc nói: “Em chào chị, Tổng giám đốc đang đợi chị!”. Anh ta quả
nhiên nắm rõ kế hoạch của mình, biết rằng tôi sẽ tới gặp anh ta. Tôi đẩy cửa bước vào. Thanh Phong đang đứng hướng mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Em tới rồi?

Tôi không trả lời, đi tới ngồi lên sofa trong phòng. Anh quay lưng lại, cặp mắt vô cảm nhìn về phía tôi. Bây giờ tôi mới nhìn rõ khuôn mặt
anh, có một chút cao ngạo, một chút lạnh lùng, tạo thành một đường nét
lạ lẫm mà tôi chưa từng biết.

- Không ngờ em tới sớm hơn tôi tưởng. – Anh bước lại gần, khẽ nâng cằm
tôi lên, khoé miệng nhếch thành một nụ cười như có như không

- Anh đã làm gì Lan Linh? – Tôi đẩy tay anh ta ra, hướng ánh nhìn giận dữ về phía anh

- Làm gì? Hahaha, cũng không có gì lớn lắm. Ngày xưa cô ta làm gì với em, tôi làm y như vậy.

- Anh…. – Tôi bàng hoàng, cả người bật dậy, chấn động đến run rẩy – Tại sao phải như vậy? Anh có phải con người không?

Tôi từ lâu đã lờ mờ đoán được việc kinh khủng xảy ra với tôi vào hai
năm trước là do Lan Linh gây ra. Bây giờ khi nghe chính miệng Thanh
Phong nói, đáng lẽ tôi phải cảm thấy hả hê khi đã trả được thù. Nhưng
sao tôi lại cảm thấy đau lòng, trái tim như bị bóp nghẹt. Tôi không
muốn trả thù. Nhất là trò trả thù dơ bẩn như vậy. Tôi hiểu nỗi đau đó,
tôi không muốn người nào đó phải giống như tôi.

- Tôi không cần anh trả thù vì tôi!

- Hahaha, em nghĩ tôi là vì em? Ôi, em mơ mộng quá rồi… – Thanh Phong
cười đến chảy nước mắt, nghiến răng nghiến lợi nói với tôi – Tôi chính
là hận, tôi vì cái gì giữ gìn cho