Insane
Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326970

Bình chọn: 10.00/10/697 lượt.

Đây cũng chính là nguyên nhân anh không cho cô liên lạc với mình, cô lại tưởng rằng anh sẽ để cô một mình ‘chiến đấu’ hai ba năm bên ấy, anh thật đúng không thể buông tay được. Chỉ là, cô vừa mới qua đó, khó tránh khỏi nhớ nhà, cũng không thểtránh được việc hối hận, khi đó nếu anh liên lạc với cô chắc còn khiến cô khổ sở hơn, cũng không dễ dàng hoà nhập với cuộc sống mới và thích ứng với hoàn cảnh mới. Do đó, anh mới cho cô thời gian, một mình tôi luyện, đợi đến lúc cô đã cứng cáp hơn, cũng là đến lúc anh nên đến. Máy bay từ Trung Quốc đến Canada, đi một vòng trái đất, loáng cái đã đáp xuống. Trên đường đi, anh cầm bưu thiếp có ghi địa chỉ mà cô đã gửi, ghé qua trường học của cô, đi qua lùm cây in dấu chân của cô,gặp được ông cụ chạy bộ mà cô đã kể, một đường cất bước, lòng tràn đầy vui sướng. Cứ thế, anh đã từ từ bước vào cuộc sống của em. Đứng trước cửa nhà của cô, anh vuốt ấn đường, gõ cửa, nhưng không ai trả lời, anh nhìn đồng hồ cũng đã ba giờ chiều, có lẽcô còn đang học, anh dựa vào hàng rào trước nhà đợi cô, ông cụ tóc vàng tản bộ đi ngang qua, vẫy tay chào anh, anh gật đầu mỉm cười. Tháng tư ở Canada, vẫn giá lạnh hơn so với trong nước, nhưng vạn vật cũng bắt đầu sinh sôi nảy nở, gió hây hẩy thổi qua nhánh cây, phát ra tiếng xào xạc. Trước cửa nhà của cô, con mèo nhỏ chầm cậm đi xuyên qua rừng cây bên cạnh, vừa đi vừangoảnh đầu lại nhìn anh. Sau một lúc, tuyết bắt đầu rơi, trời tháng tư, tuyết rơi ở Canada là chuyện rất bình thường. Ngày ấy, Triệu Thuỷ Quang và Tô San về nhà, trên đường đihuyên thuyên nói về luận văn sắp tới, phàn nàn nào là giáo viênquá nghiêm khắc, nào là đã sang tháng 4 mà tuyết còn rơi, vừa đến trước cửa nhà, nhìn thấy bóng dáng rắn rỏi mạnh mẽ kia, lập tức dừng lại, dụi dụi mắt, không thể tin được, không biết phải nói cái gì. Tô San nhìn Triệu Thuỷ Quang sững sờ, cũng cảm thấy tò mò,sao vừa mới về đến, đã thấy có anh chàng cực đẹp trai đứngở trước cửa, gần đây thi đến lú lẫn rồi à? Triệu Thuỷ Quang rất nhiều lần về đến nhà, từng tưởng tượng người nọ nếu đứng ở trước cửa, cười và nói, “Anh đã đến rồi, cô bé ngốc“, thì tình huống lúc đó sẽ như thế nào, cô chỉ cầnnghĩ như vậy, lòng đã ấm áp rộn ràng. Thật không ngờ ý nghĩ đó cuối cùng đã thành sự thật, bông tuyếtrơi vào khoé mắt, mang theo nguyện vọng tưởng chừng như không thể lại thành sự thật, cô đột nhiên cảm thấy như đang mơ vậy, có thể gặp được anh thật hạnh phúc, đi Canada cũng thật tốt, lần này trở về thì anh đã đến, đứng tại nơi đây, tấtcả như một giấc mơ dài! Thời gian quá lâu, trải qua nhiều khó khăn trắc trở, đặt chân đến nhiều nơi, gặp qua nhiều người, mọi thứ bắt đầu trở nên mơ hồ. Người nọ đứng thẳng lên, dưới trời tuyết lạnh, cười với cô,chầm chậm bước xuống bậc tam cấp, cô cũng từng bước đi tới, khuôn mặt anh càng ngày càng rõ nét hơn, hiện hữu ngay trước mắt cô. Cho tới lúc này, anh duỗi hai tay ra, bàn tay ấm ápsờ gò má cô, đôi mắt cô phản chiếu khuôn mặt điển trai củaanh, hàng mi cong dài, dưới mắt lại có quầng thâm tím xanh nhàn nhạt, anh đi đường mệt nhọc, cô biết chứ. Cô mở miệng gọi anh, “Thầy Đàm….” Anh nhướng đôi mày kiếm, trong mắt tràn ngập niềm vui vô vàn, nói, “Xin hỏi, anh phải làm Thầy Đàm đến chừng nào đây hả??” Cô không biết nói gì, đỏ mặt, đầu cúi thấp. Ngày ấy, thời tiết khá xấu, trời đổ tuyết lớn như viên kẹo ngọt, nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc đen tuyền của anh, mát mát nơilông mày, từ từ tan ra, không còn một dấu vết. Anh tự tay gạt những đốm tuyết trên đầu cô, bàn tay nóng hổinâng mặt cô lên, cô nhắm mắt lại, môi chạm môi nồng nàn, hoa tuyết trên môi lập tức tan ra. Ở nửa bán cầu còn lại, những người yêu nhau giữ chặt lấy nhau, sương tuyết ngập tràn, bay phất phơ giữa cảnh tình thơ mộng.





Chiếc xe lửa đầu tàu hình viên đạn màu trắng sữa hú còi rời bến.“Kính thưa quý khách, đã đến Vô Tích, mong quý vị chuẩn bị hành lý xuống xe.”

Hi Vọng cầm hành lý đứng trong đoàn người xuống xe, vốn ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, khi xe dừng lại thì tất cả mọi người đều cùng đứng lên, gương mặt quen thuộc đột nhiên đập vào mắt.

Không biết đã xa nhau bao lâu, bởi vì cứ ngỡ rằng cả đời này không thể gặp lại nhau, dường như khi thời gian qua trôi qua rất dài, đã quen việc không có em trong cuộc sống này, đã quen với nụ cười của một ai khác bên cạnh, đã không còn nhớ nhung gì, thế nhưng bất chợt ngoảnh lại lại phát giác ký ức ấy mãi hiện hữu trong lòng, chưa từng tan biến.

Vẫn mái tóc cong cong, so với lần trước thì đã dài hơn chút, miệng khẽ mân lên, cô rõ ràng là đang ngủ.

Nhiều lần sau khi tan học, anh đi chơi đá banh, cô luôn chờ trong phòng đọc sách, ngồi coi tí thì đã ngủ gục, đến khi anh quay về thì chỉ trông thấy một gương mặt đỏ au đang say sưa trong giấc ngủ còn nhiễu nước bọt lên sách, anh luôn cảm thấy buồn cười, bề ngoài thì nhìn rất điềm đạm nho nhã nhưng thật ra cô lại rất lười và có tí ranh ma nữa, người lớn cứ cho rằng cô rất mềm yếu, nhưng ai biết được cô luôn ức hiếp anh, nhưng không sao cả, anh lại rất thích.

Anh sẽ v