Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Em Là Học Trò Của Tôi Thì Sao?

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327035

Bình chọn: 10.00/10/703 lượt.

ụ như lần thứ nhất đến xe điện ngầm ăn, cô đã gọi mónrẻ nhất, ai ngờ khiến nhân viên phục vụ rất lung túng, bởi vìmón đó chỉ là gia vị thêm vào trong món ăn mà thôi, mấy mónkhác mới tính tiền. Anh dựa vào lan can bên cạnh, vừa nghe điện thoại, vừa cười khẽ, ngẫu nhiên sẽ nói vài câu với cô, mệt mỏi thì lại thay đổi tư thế. Mãi đến khi thẻ điện thoại gần hết tiền, có giọng nói nhắc nhởcòn lại năm phút, cô mới nói: “Vậy đi, năm mới vui vẻ!“ Anh nói: “Ừ, phải tự mình chăm sóc cho bản thân.” Lặng im thật lâu, cô dựa vào cạnh giường, nhìn ánh mắt trờirực rỡ chiếu rọi qua cửa chớp, nghe hơi thở đều đặn của anh; Còn anh thì đứng trên hành lang, nhìn qua khung cửa sổ, mấyđứa cháu nhỏ vẫn đang nô đùa, người nhà thì đang đánh bài, bầu không khí hoà thuận vui vẻ, bên tai văng vẳng tiếng hít thởcủa cô. Giọng nói rập khuôn lại chen ngang: “Kính thưa quý khách, thời gian trò chuyện của quý khách còn một phút…” Cô nói: “Hẹn gặp lại.” Vẫn còn lưu luyến, anh nói: “Ừm, gặplại!” Vẫn không muốn cúp điện thoại, cuối cùng, cô nói: “Em muốntrở về!” Cũng không phải nói nhất định phải trở về, chỉ đơn thuần nghĩ như thế khi nghe được giọng nói của anh, cô cũng biết là không thể nào, chỉ là nói mà thôi, rốt cục cũng đã nói ra, sợ bị anh mắng, thì điện thoại vừa lúc kết thúc! Quả nhiên, bên tai chỉ còn nghe tiếng “bíp bíp” vang đều, đột nhiên đối mặt với căn phòng nhỏ trong sự cô đơn lẻ loi. Bên kia, anh nói: “Được.” Cô nói muốn trở về, và anh cũng đã thốt lên lời đó, thật ra chính bản thân anh cũng muốn cô quay về, nhưng nỡ lòng nàonói ra được chứ, khiến cô một lần nữa đứng trước ngã ba lựachọn. Vừa vặn nói ra, cuộc gọi cũng đúng lúc kết thúc.

Sau đó, Triệu Thuỷ Quang lâu lâu sẽ gọi điện thoại cho Đàm Thư Mặc, đều là gọi lúc bên cô buổi tối còn anh thì ban ngày, anh sẽ chăm chú lắng nghe cô nói chuyện, cô thì ngày càng gan hơn, lúc rất nhớ anh sẽ lập tức gọi điện thoại “quấy phá“ anh.Thật ra, Đàm Thư Mặc cũng rất nhớ cô, hai năm ước hẹn kia,được rồi, chỉ cần không quá trớn thì anh sẽ mở một mắt nhắmmột mắt lại. Ba tháng kế tiếp, là năm học cuối cùng của Triệu Thuỷ Quang, phải viết luận văn, thi cử cũng nhiều hơn, bắt đầu bận rộn đếnđầu tắt mặt tối, suốt ngày vùi đầu đọc sách ở thư viện, ngay cả nickname của MSN cũng đổi thành: lái xe đến đổ máu LIB, dĩ nhiên cũng rất ít khi liên lạc với Đàm Thư Mặc. ***LIB: viết tắt của Library (thư viện) Thật ra Triệu Thuỷ Quang ở đây, cũng có rất nhiều bạnbè người Trung Quốc, cô là người cởi mởi và tỉ mỉ, có không ítbạn học nam ngỏ lời, nhưng Triệu Thuỷ Quang đã có Đàm Thư Mặc rồi, chỉ coi những bạn học nam khác như bạn bè bình thường, mấy chàng trai nước ngoài đều rất thực tế, lâu dần, người ta biết rõ bạn không có ý với người ta, tự ắt tìm kiếmmục tiêu kế tiếp. Triệu Thuỷ Quang cũng không cảm thấy cô đơn. Tuy mỗilần đều nói chuyện điện thoại rất lâu, nhưng giọng nói kia vẫnkhông phải kề cận bên tai, lúc buồn bã, bất luận cáigì cổ vũ cũng không bằng một cái ôm ấm lòng của anh. Triệu Thuỷ Quang buồn cười mà nghĩ: tình yêu cách biệt hai phương trời đúng thật tra trấn người. Nhớ lại năm đó, Dương Dương say sưa nấu cháo điện thoại, cô còn đi phá người ta, giờ thì phải mau chóng niệm A Di ĐàPhật, báo ứng đúng là báo ứng mà. Khoảng thời gian viết luận văn, Triệu Thuỷ Quang kết bạn cùng Tô San, cô gái học ngành Kinh Tế cũng có cả một núi sách phải đọc, hai người thường xuyên cùng nhau vào thư viện, rồicùng nhau về nhà. Tô San là cô gái đến từ Bắc Kinh, xinh đẹp, năng động, cả người tràn trề sinh lực, còn có cả khối bạn trai, TriệuThuỷ Quang trước nay không giống người khác, cô rất cảm ơnviệc Tô San tận tâm với mình, cũng sẽ không vì chuyện riêng tư của Tô San mà đối xử lạnh nhạt khinh rẻ cô ấy như những cô gái khác. Dù sao mỗi người đều lựa chọn cách yêu khác nhau. Tô San cũng vui vẻ kết bạn cùng Triệu Thuỷ Quang, mối quan hệ của hai người thân thiết hơn cũng sẽ trò chuyện và kể nhau nghe chuyện tình cảm, nhưng mỗi người đều có bí mật nhỏ,cuộc sống ở nước ngoài vốn bận rộn, còn có ai mà rảnh đi lo chuyện người khác chứ. Tô San vẫn luôn cho rằng Triệu Thuỷ Quang thầm yêu ai đó, chỉ là chưa “đơm hoa kết trái” mà thôi. Ngày ấy, hai người đi ăn cùng nhau, ghé vào một quánnhỏ để ăn súp. Gọi chén súp củ cải đỏ, bên trong có cà chua, cải bắpvà cà rốt. Tô San vừa ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Thuỷ Quang đang gắptừng miếng cà rốt ra, vô cùng cẩn thận, như thể đang thực hiệnmột công trình lớn lao nào đó. Tô San nói, “Nè, không thể kén ăn như vậy!” Triệu Thuỷ Quang lại cười đáp, “Mình không thích ăn cà rốt!” Tô San bực dọc nói lại, “Bộ bạn ở trong nước cũng thế à!“ Triệu Thuỷ Quang không nói gì, Tô San cho rằng cô đuối lý, ai ngờ một lát sau, cô đáp, “Trong nước mình có một người tri kỷ rất tốt, cà rốt của mình đều đưa cho người đó ăn!” Híp mắtlại, mỉm cười ngọt ngào, trong mắt tràn ngập niềm hớn hở. Dù cô chưa nói là nam hay nữ, đương nhiên Tô San cũng biếtchắc đó là nam rồi. Con gái chỉ khi nhắc đến người con trai mà họ yêu thích thì mới cười rạng rỡ như thế, cười đến ngây ngô như kẻ ngốc, lại vẫn chan ch


Polly po-cket