Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325552

Bình chọn: 7.00/10/555 lượt.

anh, hình như thời gian đều trôi qua rất nhanh thì phải.

-Em trở về đi, anh cũng đi đây.

-Vâng ạ.

Châu vẫn đứng đấy nhìn Minh đi xa dần, cái bóng lưng ấy vẫn lạnh lùng tĩnh mịch quay về phía cô.

-Châu, cậu dậy sớm thế?- Dương chạy đến vỗ vai cô.

-Không có gì, tớ chỉ muốn hít thở một chút không khí trong lành thôi.

-Chúng ta vào ăn sáng thôi, Mai đang đòi ăn đấy, trông chẳng khác nào con nít.

-Câu đôi khi cũng giống thế mà.

-Tớ ư? Cậu không nói đùa đấy chứ?

-Như lúc này này.

-Này, cậu nói gì thế hả? Có muốn tớ phạt không hả?

-Thôi nào, vào lều đi, tớ chuẩn bị đồ ăn cho.

-Ừ.

Sau thời gian ăn sáng, thầy cô tập trung tất cả học sinh lại để sinh hoạt tập thể.

-Bây giờ chúng ta sẽ có ba cuộc thi, đó là đẩy bóng, chạy đôi và thi hát. Tất cả học sinh sẽ bốc thăm theo số, ai có hai số trùng nhau sẽ thành một cặp để thi. Mỗi phần thi sẽ có một phần thưởng cho đội giành được chiến thắng. Nào, chúng ta bắt đầu bốc thăm.

-Cái đó làm sao tớ biết được, cậu không thấy mọi người đều bốc thăm để chọn người cùng đội sao?

-Cậu ấy nói đúng, mà nếu được, tớ cũng muốn được cùng đội với cậu.

-Không ngờ tớ cũng có sức hút mạnh như vậy.- Châu phì cười.

-Nếu Dương cùng đội với Châu thì tớ và anh Minh một đội cũng được.- Nó tiếp tục ước muốn.

-Thôi nào, tới lượt cậu rồi đấy, nhanh lên.

Dương đẩy nó về phía trước, nó, Châu, Dương lần lượt bốc thăm rồi đi qua một bên.

-Tớ là số 9, còn các cậu.- Mai nhanh nhảu.

-Tớ số 14- Châu trả lời.

-109.- Dương lúc nào cũng ngắm gọn, xúc tích.

-Vậy là chúng ta không ai cùng một đội rồi.- Nó ỉu xìu.

-Dẹp bộ mặt ấy đi, có cơ hội kết thêm bạn mới không phải tốt hơn sao?- Châu an ủi.

-Ừ...

Sau một thời gian lâu để bốc thăm và sự kiểm tra tỉ mỉ của các thầy cô thì kết quả cũng đã có.

-Sau đây cô sẽ công bố những đội đã được thành lập. Oanh- Nam, Phượng- Vương,..., Minh- Châu,..., Dương- Bảo,..., Mai- Hoàng,..., Nhi- Phúc,..., Anh- Huy,...

Cả ba khi nghe xong đội của mình đều mắt tròn mắt dẹp nhìn nhau, không phải chứ, lẽ nào lại trùng hợp đến vậy.




-Mọi người đã về đội của mình chưa?- Tiếng cô giáo vang lên lảnh lót.

-Rồi ạ.- Tất cả học sinh đồng thanh.

-Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu trò chơi đầu tiên thôi.

-Vâng ạ.

Trò chơi đầu tiên là chuyền bóng, bóng đã được thầy cô chuẩn bị sẵn, hai người sẽ dùng trán của mình để di chuyển bóng đến rổ bên kia, đội nào nhiều bóng nhất sẽ là đội chiến thắng, mỗi lần chơi sẽ có 15 đội tham gia., thầy cô sẽ làm trọng tài và những học sinh còn lại sẽ là những cổ động viên nhiệt tình.

Top đầu tiên.

-Châu ơi cố lên, Dương ơi, cố lên.- Nó đứng bên cạnh Hoàng cố gắng hò hét cổ vũ cho hai đứa bạn thân đang tham gia.

-Này, giữ giọng đi, hét quá sẽ khản giọng đấy.- Hoàng nhắc nhở.

-Kệ tôi.- Nó lườm cậu một cái rồi tiếp tục cổ vũ.

-Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.- Hoàng nhún vai.

-Không cần.- Mai lè lưỡi về phía Hoàng.

-Trẻ con.- Cậu nhủ thầm.- Nhưng cũng rất đáng yêu.

-Này, lầm bầm gì thế, lại nói xấu tôi à?

-Cô có chỗ nào đẹp đâu mà nói.

-Vậy cậu thì đẹp chắc.- Nó bĩu môi.

-Sao cô cứ không chịu chấp nhận sự thật đó nhỉ, rõ ràng là tôi rất đẹp trai.

-Không đúng.

-Vậy thì cô nói xem ai mới là đẹp.

-Đương nhiên anh Minh là đẹp nhất.- Nó tươi cười.

-Lại là anh Minh.- Hoàng có chút ghen tức.- Cô đúng là không biết nhìn người.

-Này, nói ai thế hả?

-Tôi nói cô đấy.

-Tôi có làm gì cậu đâu mà cậu lại cáu lên thế?- Mai nhăn mặt.

-Thấy bản mặt cô khó ưa.

-Vậy mặt cậu dễ ưa lắm à?

-Vẫn tốt hơn cô.

-Này, ăn nói ngang ngược vừa thôi chứ.

-Sự thật thôi.- Hoàng nhún vai rồi bỏ đi.

-Này, chưa nói xong mà, cậu đi đâu thế.

Hoàng giả vờ như không nghe vẫn tiếp tục bước đi. Mai hậm hực nhìn theo bóng lưng cậu xa dần. Gì chứ, bản mặt nó đáng ghét sao, có mặt cậu ta đáng ghét thì có.

Kết quả top đầu đã có, dẫn đầu hiện giờ đang là đội của Dương và Bảo với số bóng là 20 quả.

-Ôi, hai người chơi giỏi thật đó.- Châu ngưỡng mộ.

-Đúng đấy, xem ra khó có người nào qua nổi.- Nó chen vào.

-Đương nhiên, tớ mà ra tay thì đương nhiên là rất tốt.

-Có tự mãn quá không vậy?- Bảo đứng một bên hững hờ.

-Này, đừng có mà làm người khác mất hứng.- Dương nhăn mặt.

-Ok, cứ ở đó mà tự tâng bốc mình đi.- Bảo quay đi để ba đứa tiếp tục tíu tít chuyện trò.

-Tôi không nghĩ cậu sẽ tham gia đấy.- Bảo đứng bên cạnh Minh.

-Tôi cũng không nghĩ là cậu cũng tham gia.

-Tò mò thôi, tôi muốn xem xem cô nhóc kia như thế nào.

-Cậu rốt cuộc thì vẫn muốn như thế đến bao giờ.

-Đến khi nào tôi cảm thấy thỏa mãn.


Lamborghini Huracán LP 610-4 t