Ring ring
Hạnh Phúc Phải Chăng Là Ảo Ảnh

Hạnh Phúc Phải Chăng Là Ảo Ảnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327110

Bình chọn: 8.5.00/10/711 lượt.

án nên cũng đồng ý

Vừa ra khỏi nhà nó sà ngay vào một sạp báo, tìm mua hết các tờ báo có thông báo tìm việc. Đầu tiên Thanh Tùng thấy hơi khó hiểu sau rồi cũng hiểu hành động của nó. Hắn lắc đầu cười:

- Hóa ra em lừa anh ra phố là có mục đích.

Nó ko giấu giếm trả lời luôn:

- Tất nhiên rồi. Nếu ko có anh đi cùng khi về em sẽ bị anh Quân mắng, dạo này My cũng bận ko đi được cùng em nên chỉ có anh là lựa chọn duy nhất thôi.

- Em muốn làm việc như thế à.

Nó cũng ko ngần ngại mà nói thẳng luôn:

- Đúng vậy, em đã hứa quyết tâm sẽ tự lập trong thời gian sớm nhất nên giờ cũng nên chuẩn bị bước đầu tiên thôi.

Thanh Tùng nhìn nó, thật ko hiểu nó có phải 17 tuổi ko nữa. Nhiều lúc nó già dặn như một người trưởng thành, lúc thì lại trẻ con khiến hắn phì cười.

- Nếu em muốn anh có thể giới thiệu em đến phòng khám chỗ anh làm việc cũng được. Như vậy sẽ rất tốt cho em. Vừa có thời gian học tập vừa có thời gian thực hành.

Nó suy nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý:

- Cũng được. Vậy anh giúp em chuyện này nhé.

Giơ tay lên biểu hiện đồng ý, Thanh Tùng nói:

- Ok

Nó đã nhập học được 1 tháng, chương trình học trong năm đầu tiên là đại học đại cương nên khá nhẹ nhàng. Như vậy nó lại càng có nhiều thời gian để tìm hiểu thêm về cuộc sống và con người nơi đây.

Cũng được 1 tháng nó làm ở phòng khám cùng Thanh Tùng, đôi lúc anh cũng làm cho ức muốn chết nhưng sau đó nó hiểu ra rằng đó chỉ là Thanh Tùng muốn tốt cho nó nên nó cũng ko để bụng nữa.

Công việc của nó nơi đây cũng ko vất vả, chỉ là làm người phụ giúp công việc của Thanh Tùng. Theo hắn nói thì lúc đầu chưa có kiến thức thì tạm thời làm những công việc nhẹ nhàng đã, khi nào có kiến thức rồi thì mới bắt tay vào làm những công việc chuyên môn.

Theo Thanh Tùng một thời gian khá dài nó hiểu thêm về hắn cũng ko ít. Những lúc hắn làm việc thì ko còn là một Thanh Tùng hay đùa, ko phải là một người mang nhiều suy tư . . . Nó như nhìn thấy một con người khác ở hắn. Hắn chăm chú lắng nghe tâm sự thầm kín của những người tìm đến, đưa ra cho họ những lời khuyên bổ ích.

Hôm nay nhìn hắn thật khác, dường như hắn đang có chuyện gì đó rất buồn. Đôi lúc nó còn bắt gặp hắn đứng hút thuốc hướng ánh mắt ra xa, lại còn lén lút thở dài nữa chứ. Đúng là khác mà.

Quen hắn nhưng dường như nó ko hề biết chút gì về hắn ngoài việc hắn là con duy nhất trong nhà. Ba hắn là một giám đốc lớn ở thành phố, mẹ hắn cũng là một cán bộ cao câp trong bộ y tế

Nó vẫn luôn thắc mắc tại sao hắn ko ở lại làm việc trong nước, gần ba mẹ và người thân mà lại đi du học?

Bước đến bên cạnh hắn, nó đưa tay lấy điếu thuốc vẫn còn đang cháy dở trong tay hắn, nó nói:

- Anh là bác sỹ chắc cũng biết hút thuốc có hại cho sức khỏe, tại sao còn cố làm những điều có hại như thế?

- Anh có một số vấn đề cần suy nghĩ, những chất có trong thuốc lá dường như kích thích thần kinh trung ương của anh làm cho thần kinh anh thoải mái hơn. - Hắn giải thích.

- Vậy em nên coi nó là một liều thuốc chữa bệnh cho anh? - Nó hỏi với giọng gần như châm biếm hắn.

- Cũng ko hẳn thế, nhưng em cứ để ý nếu ai có tâm sự gì đó họ thường hút thuốc.

- Anh có thể tâm sự với em mà, hay em ko đủ tin tưởng để anh tâm sự?

- Em biết ko phải vậy mà Tuệ Minh.

Nó thấy giận bản thân mình, tại sao những lúc nó cần hắn luôn ở bên nó. Còn bây giờ hắn có tâm sự mà lại ko thể chia sẻ với nó. Giọng nó phát ra có phần bực bội:

- Vậy thì vì cái gì hả? Anh ko coi em là bạn của anh, uổng công em những ngày qua đều quý mến anh như anh trai của em vậy.

Hắn nhìn nó với vẻ bất lực. Thực ra ko phải như thế, hắn ko muốn hắn là gánh nặng cho nó nhưng hắn lại khiến nó hiểu lầm rồi. Hắn hiểu nó là người như thế nào, nó luôn giúp đỡ chia sẻ khó khăn với người xung quanh. Nhưng nó luôn cảm thấy có lỗi khi biết được những khó khăn mà nó ko giúp được họ.

- Đến một lúc nào đó anh sẽ nói với em tất cả nhưng ko phải là bây giờ.

Nói xong hắn quay người bước đi để nó một mình đứng trên hành lang dài lạnh ngắt.

Hôm đó hắn xin nghỉ sớm, nó cảm nhận hình như hắn muốn trốn nó. Hắn đã như thế thì nó cũng sẽ ko làm phiền hắn nữa.

**************

Nó về nhà ngạc nhiên khi thấy My hôm nay về khá sớm. Mọi ngày nhỏ bạn này của nó luôn bận rộn với sổ sách và tài liệu anh Quân đưa, nhưng hôm nay nhỏ ấy lại vào bếp nấu ăn và đợi nó về.

Anh Quân đã về Việt Nam tuần trước nên ở nhà chỉ còn nó và My. Nhìn thấy nó về My nói:

- Cậu đi tắm đi rồi ra ăn cơm, mình nấu gần xong rồi.

- Ừ, mình xong ngay đây. - Nó trả lời rồi đi về phòng tắm.

Bữa cơm chỉ có hai đứa thế này là khá hiếm thế là nó và My lại có dịp buôn với nhau:

- Cậu nói đi, cậu với anh trai tớ thế nào rồi.- Dùng ánh mắt ko thể gian hơn nó hỏi nhỏ My.

My ấp úng, hai má