bằng thịt, cô đã rất cảm động, thậm chí từng cố gắng thử thích Đăng Khôi, nhưng mọi chuyện đều vô nghĩa, tình yêu trong Thiên Nghi không chịu lung lay, và cho đến tận ngày hôm nay, nó lung lay vì Nhật Hoàng.
Ở trường, Thiên Nghi ngồi cùng Hải Băng dưới căng tin trường, Hải Băng vừa ăn trưa xong, còn Thiên Nghi vẫn thích ăn bánh mì. Bỗng Hải Băng nhìn Thiên Nghi, cười bằng đôi mắt lấp lánh niềm tin.
"Nghi! Băng nghĩ Băng thích một người rồi..."
Nhém tí Thiên Nghi cắn trúng ngón tay của mình, cô la lớn: "Thích ai?"
Cả căng tin ai cũng nghe thấy, mọi người dán mắt vào Thiên Nghi và Hải Băng đang thẩn người ra, Hải Băng liền lấy tay bụm miệng con nhỏ bạn bị bệnh bất bình tĩnh của mình lại.
"Đừng có la lớn."
"Úm úm... t… h… ả…r.. a." cố lấy tay mình kéo tay Hải Băng ra, Thiên Nghi thở không ngừng nhưng vẫn nhớ việc chính.
"Băng nói Băng thích con trai hả?"
"Chứ Nghi nghĩ Băng thích con gái sao, biết vậy im luôn rồi…"
Thiên Nghi bỏ ổ bánh mì qua một bên, hớn hở hỏi chuyện: "Là học sinh trường mình đúng không?"
"Là học sinh vừa chuyển về… Bạn ấy rất tốt, nói chuyện cũng được, lại dễ thương nữa, hôm nào Băng chỉ cho xem."
Hải Băng thẹn thùng gật đầu, làm Thiên Nghi càng tò mò hơn, tò mò về người làm bạn mình rung động: "Biết thế thì tốt, còn nếu Băng không chỉ thì Nghi và tụi kia tự điều tra sẽ ra thôi."
"Sẽ chỉ cho mà, nhưng đợi đến lúc Băng tỏ tình xong đi, lúc đó ra mắt luôn… được không?"
Lúc đó Thiên Nghi đã ngây ngô, trông chờ người Hải Băng thương nhớ là ai, thật chẳng ngờ cuộc đời này quá ngang trái, quả đất này quá nhỏ nhoi. Bạn bè là thế, ai cũng phải vướn vào cảnh này và chính Thiên Nghi cùng Hải Băng là nạn nhân tiếp theo.
Đại Phong dù bận cỡ nào cũng lo cho Ngọc Diệp, sáng không gặp đã mua thức ăn sáng qua lớp cho cô bạn gái bé nhỏ.
"Của em nè, đừng nhịn đói sẽ dễ đau bao tử lắm…"
"Anh về lớp ôn bài đi, chạy qua chạy lại hoài sẽ bệnh đó, em không vô lương tâm thế đâu."
Đại Phong cười, anh nắm tay Ngọc Diệp, và nhìn cô ấy bằng ánh mắt đầy tình cảm, ánh mắt chứa đựng vô vàn tình yêu của anh dành cho cô, tình yêu của một chàng trai mong mình dừng lại tại một nơi nào đó, có Ngọc Diệp – tình yêu của anh và cả ngôi nhà hạnh phúc của cả hai.
"Vì em, anh sẽ không để mình bệnh đâu, đừng lo cho anh."
"Ngày mai anh qua nhà em sớm một tí đi, em có quà tặng anh."
"Quà gì đây?"
"Bí mật…"
Nói rồi Ngọc Diệp buông tay anh và chạy vào chỗ rồi, anh quẫy tay chào tạm biệt cô, hạnh phúc rời khỏi đó.
Tình cảm của Đại Phong là vô bờ bến, chẳng ai hiểu lí do Đại Phong yêu Ngọc Diệp như vậy, sức quyến rũ lạ thường của Ngọc Diệp sao?
Học tin học xong, Thiên Nghi lang thang hàng lang, ai ngờ trời xui quỷ khiến làm sao mà cho Thiên Nghi gặp Hoàng Khang, cô thầm suy luận, chắc hắn ta đang theo dõi mình, nếu không thì tại sao lúc nào, chỗ nào và bất cứ thời điểm nào cũng gặp hết.
"Nè! Nghi thiên tài!"
Thiên Nghi bất ngờ kinh ngạc và cả chen lẫn sự lo âu khi nghe Hoàng Khang gọi tên độc quyền cửa miệng của mình. Bao suy luận lại tiếp diễn, chương trình trên não bắt đầu rối tung sau vài giây, sao hắn ta lại biết tên đó của mình, mình và hắn ta nói chuyện cùng nhau chưa quá ba lần mà, Thiên Nghi cứ suy nghĩ vu vơ và đưa ra nhiều lí do cho câu hỏi của mình.
"Sao… sao… gọi tôi như thế?"
"Hình như lần nào gặp tôi bạn cũng nói chuyện chẳng ra từ hết, bộ hồi hộp lắm hả?" Hoàng Khang nói bằng miệng và hành động bằng chân, anh bước đến gần Thiên Nghi, từng bước một, cô bị ánh mắt chết người của anh dán vào mắt mình, làm hoang mang và có chút gì đó e ngại. Anh cao hơn cô, bây giờ lại đứng rất gần cô, khoảng cách của hai người chỉ còn tính là xăng ti mét thôi, Hoàng Khang bỏ hai tay vào túi quần và cúi đầu nhìn người trước mặt.
Cô và anh đều mặc đồng phục của LB, sọc ca rô màu đen, cảnh tượng hai người, một cao một thấp, một cúi một ngẩng đối diện nhau, trông thật buồn cười.
"Có…có gì phải hồi…hộp… Nhưng sao gọi tôi là Nghi… thiên tài…vậy? Ai nói với bạn?"
Từ trước đến giờ, nói ra ba từ 'Nghi thiên tài', cô luôn dứt khoát, tự tin và lớn tiếng, vậy mà hôm nay lại ú ớ ngu ngơ trước Hoàng Khang.
"Tại nghe người ta gọi nên gọi thử thôi chứ đâu có gì đặc biệt… mà bạn có biết Bùi Ngô Nhật Hoàng lớp 11B1A không?"
"Bùi… Bùi… Ngô Nhật Hoàng?" Cô ấp úng không nói rõ ra mấy từ này được, cái tên bốn chữ đó cả mớ Thiên Nghi cũng thốt ra được mà Hoàng Khang lại hỏi cô biết hay không. Cô muốn thét lên rằng biết rất rõ, nhưng rồi im lặng, vì cô cho rằng người tên Hoàng Khang đó không đáng tin và đang có mục đích đen tối.
"Này! Rốt cuộc biết hay không?"
Thiên Nghi lắc đầu, mặt giả nai non như mình ngây thơ không biết nói dối: "Không."
"Xạo nè…" Dứt lời Hoàng Khang gõ nhẹ ngón tay lên trán Thiên Nghi, nạn nhân lùi lại ôm lấy trán mình.
"Gì đây? Sao dám đánh tôi?"
"Rõ ràng biết rất rõ mà dám nói không. Lừa tôi như thế bị cú là đáng… sau này…" Ngưng lại đôi lát, Hoàng Khang nhấn mạnh: "Không được lừa tôi, không được, không bao giờ được làm vậy nữa… nhớ không?"
Nói xong, anh bỏ hai tay vào túi quần lại như ban đầu, quay ngườ