bị mộng du nên mới vậy. Nhưng nghĩ đến gương mặt ấy, chẳng biện hộ cho mình dù một chữ, tình cảnh lúc đó là thế nào cả Thiên Nghi cũng chẳng nhớ nữa. Lúc này cô cảm thấy rối ren nhiều hơn sợ hãi.
"Nghi xấu xí sao vậy?"
"Đâu có gì... Hải Băng không xuống hả? Lam Linh nữa?"
"Hải Băng bận học, còn Lam Linh thì không gặp, mà Nghi sao vậy, cứ thơ thẩn, cả nước vẫn chưa uống nè." Tiểu Quỳnh đẩy ly nước cam tươi về phía Thiên Nghi, họ đang ngồi ở ghế đá tại sân trường, nơi trước kia cả bốn người học tại LB hay tụ họp, nhưng giờ chỉ còn Thiên Nghi và Tiểu Quỳnh .
"Nghi làm hơi quá đúng không?"
"Chuyện của Hải Băng hả? Đã nói Nghi đừng tự trách bản thân nữa mà, bây giờ Nghi còn thích tên đó không? Nói đi!"
"Nghi không phải nói chuyện đó... chuyện... là..." Cô ngập ngừng không biết phải nói với Tiểu Quỳnh thế nào, còn Tiểu Quỳnh cứ ngỡ mặt Thiên Nghi khó coi như vậy là vì chuyện của Hải Băng và Nhật Hoàng.
"Hơi... Nghi à, chuyện đó mình đã nói là không còn do lỗi của Nghi mà, buồn hoài..."
Tiểu Quỳnh cười rất tươi, vỗ nhẹ lên tay Thiên Nghi, tay cô đang lạnh cóng, chắc vì thấy có lỗi, qua cơn giận con người ta mới nhận ra mình đã làm sai chuyện gì, giờ thì cô muốn im lặng để Hoàng Khang giải thích, ngược lại muốn gặp Hoàng Khang để nghe anh nói chứ không phải cãi nhau, nhưng không thể nào chủ động tìm anh nữa, nếu còn thế sẽ có chuyện mất.
Ngồi hết giờ ra chơi, đã nhiều lần Thiên Nghi muốn nói cho Tiểu Quỳnh biết để cô xem việc đó do lỗi của ai, Thiên Nghi lại không cách nào mở lời, Tiểu Quỳnh nóng tính chắc chắn sẽ chẳng làm gì khác ngoài việc đến mắng Hoàng Khang một trận. Nếu có Hải Băng thì hay biết mấy, Hải Băng luôn suy nghĩ đắn đo khi đưa ra quyết định nào đó. Cô bắt đầu rất nhớ Hải Băng, mong rằng tình bạn khi xưa trở về để hàng ghế đá này không lạnh lẽo giữa mùa đông buốt giá nữa.
Vào tiết ba, Thiên Nghi không còn muốn ngủ, cô đang vô cùng tỉnh táo để xem mình chửi Hoàng Khang như thế có quá nặng không? Anh chưa bao giờ muốn gây cho Thiên Nghi bất cứ phiền phức nào, nếu có thì điều anh làm chỉ có một nguyên do vô cùng đơn giản, giống như Hoàng Khang đã từng nói, vì muốn cô nhớ đến anh nên anh phải lựa chọn làm những chuyện mà cô cho là điên khùng. Hồng Ngân ngồi bên cạnh nhận ra những biểu hiện trên gương mặt Thiên Nghi chứng tỏ rằng cô đang vô cùng khó chịu, mọi người im lặng nghe giáo viên giảng bài thì Thiên Nghi đứng dậy xin đi vệ sinh, đây là lần thứ mười một trong ba tiết cô rời khỏi lớp.
Nhà vệ sinh nam và nữ đối diện nhau, giữa bức tường là bồn rửa tay dành chung cho tất cả học sinh, Thiên Nghi chỉ đứng ở đó cứ thẩn thờ mở vòi nước mà đưa tay vào, dù lúc này thời tiết đang rất rét lạnh. Tuấn Nguyên từ phía sau đi lại, thấy bóng dáng nhỏ nhắn đang đứng cạnh bồn rửa tay mà như người mất hồn, anh đến vỗ nhẹ lên vai Thiên Nghi.
"Thiên Nghi!"
"Hả?" Cô giật mình quay người lại, thấy Tuấn Nguyên đang ngơ ngát nhìn mình, Thiên Nghi cố mỉm cười che đậy những mối thắt đang chất chứa trong lòng: "Bạn gọi tôi có gì không?"
"Bạn với thằng Khang nó..."
Như một phản xạ, cô xen ngay vào: "Không có gì cả, tôi với Hoàng Khang không có gì."
"Bạn làm gì vậy, ý tôi muốn nói là bộ hai người cãi nhau hả?"
"Không... phải."
"Vậy bạn làm tay nó chảy máu sao?"
"Máu?"
Tuấn Nguyên gật đầu đưa lòng bàn tay mình lên trước Thiên Nghi để minh họa: "Ở đây này, tay Hoàng Khang bị chảy máu ở đây, tôi kêu nó lên y tế mà nó có chịu đâu, còn nổi điên nữa."
"Không phải tại tôi."
"Gia Minh nói tại bạn, nó nói vì đỡ quả bóng cho bạn nên Hoàng Khang mới bị vậy."
Nghe những lời Tuấn Nguyên nói xong càng khiến lòng Thiên Nghi như có lửa đốt, không biết bắt đầu từ bao giờ mà vị trí của Hoàng Khang trong lòng cô lại lớn tới nổi có thể làm Nghi thiên tài bị lung lay? Ngồi vào lớp, cô lấy trong bóp viết ra một băng cá nhân, cầm mãi nó trên tay mà không biết để làm gì bây giờ, cảm thấy có chút ân hận, cơn giận khiến con người ta trở thành người nóng nảy và hay xem mình lúc nào cũng đúng. Giờ ra chơi tiết tư, Thiên Nghi vẫn thế, vẫn tâm trạng bi thảm đầy ưu sầu và trên lòng bàn tay vẫn giữ lấy miếng băng cá nhân thật chặt, chân đặt từng bước lên cầu thang, đột nhiên phát hiện lúc này mình đang đứng ở lầu hai, đang đứng trước lớp 12D4B, dường như mọi người ở đây đã biết mặt Thiên Nghi, người được Hoàng Khang cứu, người dám mắng Hoàng Khang chỉ có một, là Tầng Thiên Nghi lớp 12D1A.
"Mình…lên đây làm gì vậy?" Có ai trả lời thay cô được không? Thiên Nghi muốn lê thêm vài bước để đến cửa lớp mà nhìn xem Hoàng Khang có bị thương như lời Tuấn Nguyên nói hay không, nhưng lại bị cái nhút nhát ấy làm cô chẳng nhấc nổi bước chân nào nữa. Dù có can đảm mấy thì cũng chẳng dám đi đến đó mà đối mặt với Hoàng Khang, anh sẽ mắng cho cô một trận cho mà xem, có lẽ khi nãy vì quá bất ngờ nên anh mới quên việc chửi thẳng vào mặt cô, còn bây giờ thì chắc anh sẽ làm thế thật. Thiên Nghi tự kỉ đứng đó suy tư, nghĩ đi nghĩ lại vẫn chưa ổn nên đành quay lưng đi.
"Đi tìm Hoàng Khang nữa sao?"
Cô vừa quay lưng lại định sẽ lặng lẻ rời khỏi đó mà chạy