ống. Kin khẽ nhíu mày... Nhỏ không phải thứ cậu cần tìm.
Kin tiếp tục cuộc tìm kiếm. Mục tiêu của cậu chỉ là chiếc dây chuyền
bạc sáng lấp lánh mà thôi. Cậu đi lướt qua Mi một cách vô tình, không
nhìn nhỏ lấy một lần. Mi đã ngất!
Chạy dọc đường chạy một lần
nữa, Kin hiểu rằng, nó không có ở đây. Cậu thất vọng định quay trở lại
lớp học. Bỗng, mắt cậu dừng lại ở Mi, hay nói đúng hơn là dừng lại ở vật đang phát sáng trong đôi bàn tay nhỏ. Kin cúi xuống, là chiếc dây
chuyền cậu cần tìm sao? Kin đưa tay lấy lại chiếc giây chuyền, rồi...
đứng dậy và đi tiếp, mặt không hề biểu lộ cảm xúc gì. Nhưng rồi cậu dừng lại. Phải chăng cô gái này đã tìm chiếc giây chuyền giúp cậu, mặc dù
chỉ là nhặt được một cách ngẫu nhiên? Và cậu thì không có thói quen mắc
nợ ai bao giờ.
_ _ _
Trời đã dịu đi cái nắng. Trên
tầng thượng của khu KTX, một bóng dáng nhỏ nhắn với mái tóc dài đen
nhánh đang đứng nhìn xuống dưới sân. Mỗi lần gặp chuyện buồn, Na đều có
thói quen đứng trên tầng thượng, nhỏ đang nghĩ đến Bu, là Bu sai, hay là nhỏ? Nhỏ có vẻ trầm tư, đôi mắt xanh lại buồn buồn. Dưới sân trường,
chợt nhỏ nhìn thất Kun.
Đang đi bỗng Kun khựng lại, ngước lên.
Cậu há hốc mồm thấy Na đang đứng trên nóc tầng 4 của khu KTX. Kinh ngạc! Hai ánh mắt chạm nhau, nhưng kì thực chỉ có Kun nhìn Na, chứ Na thì
nhìn vào khoảng không nào đó vô định lắm, nhỏ chẳng để ý là có người
đang nhìn mình.
"Tại sao cô ta lại ở trên đó? Không phải vì
chuyện vừa nãy nên cô ta định... tự tử chứ? Không thể được". Vì đã là
Hội trưởng một thời gian dài, hay phải giải quyết mấy vụ lộn xộn trong
trường nên nhìn thấy cảnh này, Kun lại làm theo thói quen, phải giải
quyết thôi, không thể để cô ta tự tử được.
Kun chạy thẳng lên
tầng thượng. Tới nơi, cậu thấy Na vẫn đang đứng đó, và quay lưng về phía cậu. "May quá, cô ta chưa nhảy" Kun nhẹ nhàng tiến lại.
- Dừng lại đi!
Tiếng nói của Kun làm Na giật bắn mình, nhỏ quay lại. Kun nhìn thấy... nhỏ đang khóc...
- Lau nước mắt đi! - cậu đưa cho Na một chiếc khăn mùi soa.
Na nhận lấy, khẽ nói:
- Cảm ơn!!
- Không có gì, mau xuống thôi, sắp vào học rồi. Haiz.. mới thế mà đã định tự tử rồi sao?
Na tròn mắt nhìn Kun.
- Anh vừa nói... ai tự tử cơ?
- Là cô đó, không phải sao? Phải biết quý trọng cuộc sống của mình chứ, cô đúng thật là.
- Ha..ha..ha..ha..ha... ^____^
Tràng cười của Na vang lên, tiếng cười vỡ ra, lanh lảnh.
- Cô cười cái gì? - Kun nhíu mày.
- Haha... không có gì... ừ.. tôi không tự tử nữa đâu, anh có thể yên
tâm rồi. Dù sao cũng cảm ơn anh nhé, cảm ơn anh vì đã quan tâm tới tôi.
Kun bỗng chốc nóng ran mặt vì câu nói vừa rồi, sao thế nhỉ? Sao mình phải đỏ mặt chứ? Cậu vội quay đi chỗ khác, miệng lẩm bẩm:
- Ai thèm quan tâm cô chứ? Tôi chỉ là thấy chết phải cứu thôi.
- Cái gì cơ? Tôi không nghe rõ lắm... Nè...
Kun quay bước đi thẳng, Na đuổi theo, khuôn miệng nhỏ xinh vẫn nở nụ cười tươi tắn:
- Hihi đợi tôi với nào...
Cả hai cùng bước xuống cầu thang, người đi trước cố gắng sải những bước dài, che giấu cảm xúc mất thăng bằng của mình, kẻ chạy sau tung tăng
như con nít, và miệng thì cười thật tươi.
Bu đang ở trong phòng KTX, chắc Na và Mi cũng đã thay quần áo và đi học
rồi, nhỏ nghĩ. Chỉnh chang lại bộ đồng phục, Bu cầm lấy chìa khóa và đeo balô ra ngoài.
*Sầm*
Cánh cửa tự động đóng lại khiến Bu giật mình. Có lẽ nào....?
Bu khẽ kéo cửa, nhỏ chỉ tưởng là... gió đập vào. Nhưng... sao thế..
này? Cửa không mở được nữa!
Bu cố vặn tay nắm cửa, nhưng vô hiệu. Nhỏ hiểu rằng, có kẻ nào đó đã
chốt cửa từ bên ngoài. Không được, nhỏ còn phải... tuýt còi, cái "nhiệm
vụ" cao cả của nhỏ nữa chứ. Với lại nhỏ không thể đi học muộn được, như
vậy thì sẽ bị phạt mất.
- Mở cửa ra.. làm ơn đi... có ai nghe thấy không?
Nhưng chẳng có ai đáp lại tiếng của nhỏ. Bây giờ nhỏ mới thực sự hiểu
cho Mi và Na... điều này thật đáng sợ. Bu hoảng loạn tột độ. Tay chân
đấm cửa uỳnh uỳnh...
- Mở cửa ra! Mở cửa ra!
"Không lẽ làm giống trong phim, lấy đà rồi lấy chân đạp thẳng vào cửa sao? Hay
vận nội công làm cánh cửa tự bay ra nhỉ?" Nhỏ đang suy nghĩ cách để ra
khỏi phòng, và chỉ nghĩ ra... mỗi hai cách đấy. Vận nội công trước vậy!
Nghĩ thế, nhỏ ngồi thụp xuống gần cửa, khoanh chân lại, bất đầu... vận
công. Tay nhỏ bắt đầu khua khoắng lung tung (bắt chước trong phim),
miệng hét:
- Ya... ịch tra... hãy xem ta đây...
*Bùng* (tiếng nhỏ tự kêu)
Ủa sao không mở được nhỉ? Lại xem nào... Nhỏ bắt đầu lại lần nữa, 1...2...3... bắn trưởng!
_ _ _
7h tròn.
*Tuýt*
Tiếng còi vang lên giữa sân trường. Ai nấy đều đã cắp sách vở vào lớp học.
Bu thở khó nhọc, nhỏ vẫn đang... ở trong phòng. Sau nhiều lần thử
nghiệm như trong phim trưởng mà vẫn
