́c mưa không chảy xuống mắt, nhỏ
trông thấy một trong hai người kia là Kin, người còn lại là một cô gái trông rất mảnh mai, yếu ớt. Tay Kin cầm một chiếc ô
trong suốt và che cho cả hai người. Tim nhỏ bỗng thắt la
Nhỏ vội vàng tìm một chỗ và nấp, nhỏ không muốn Kin nhìn thấy mình trong bộ dạng như thế này.
Hai người đó một chỗ có mái hiên và đứng, chỗ đó lại gần
chỗ Mi nấp khiến nhỏ suýt thì kêu lên (không biết nhỏ kêu vì
sợ hay là vì mừng). Kin cụp chiếc ô xuống giũ giũ. Cô gái
đứng cạnh Kin không xinh quá mứcnhưng trông rất khả ái, thùymị
với mái tóc xoăn dài vàlàn da cực trắng và mịn. Cô gái nhoẻn miệng cười với Kin và hắn cũng cười với côgái. "Lần đầu tiên mình thấy anh ý cười", Mi thầm nghĩ, vậy là cô gái này là
người duy nhất khiến Kin mỉm cười, cô ấy chắc phải là một
người quan trọng vớiKin lắm. Mi thấy sống mũi cay cay.
- Anh sống tốt chứ?_ cô gái mở lời trước, ôi giọng cô ấy nghe mới hay làm sao, trong veo như pha lê ấy.
- Anh ổn,học viện vẫn rất tốt mà. Còn em?
Chà, hình như Kin nói nhiều hơn thường ngày thì phải.
- Em cũng vậy. Em nhớ anh lắm đó.
Cô gái mỉm cười rồi khoác lấy tay Kin. Họ thân mật quá,không lẽ đây là... bạn gái Kin?
- Trông anh vẫn chẳng khác xưa là mấy, nhưng tóc anh dài ra rồi đấy, hôm nay em chỉ đến thăm anh được một lát thôi, lát nữa anh vào học là em về đó.
Kin xoa đầu cô gái:
- Sao em không vào đây học luôn?
- Em vẫn thích trường em hơn, bình dị chứ không sa hoa như nơi này, ở đây, em thấy thật xa lạ....
Mặt cô gái bỗng buồn buồn, cô khẽ dựa vào vai Kin và cả hai cùng hướng ánh mắt ra khoảng không vô tận.
Nghẹt thở. Những gì vừa diễn ra khiến Mi cảm thấy buồn,
tuyệt vọng, và buồn cười nữa. Nực cười thật, vậy là từ đầu
đến cuối toàn là nhỏ tưởng tượng ra.Con người trước mắt nhỏ
đâu phải là Yan, Yan đã chết rồi. Người kia là Kin, là
mộtngười hoàn toàn xa lạ. Nhỏ sai rồi, sai thật rồi. Nhỏ nắm
chặt bàn tay, từ hôm nay, nhỏ sẽ không trốn tránhquá khứ nữa,
nhỏ sẽ đối diện với nó. Kin và Yan là hai người hoàn toàn
khác nhau... Yan luôn tươi cười, còn Kin thì lúc nào cũng lạnh
lùng ít nói, Yan quan tâm đến nhỏ, còn Kin chỉ quan tâm đến cô
gái kia... Biết vậy, biết vậy nhưng sao nhỏ vẫn cứ buồn thế
này... Có lẽ... nhỏ đã không còn là tìm kiếm hình bóng của
Yan trong Kin nữa.... mà nhỏ đã thích con người thật của Kin
mất rồi...
Ba con người họ cứ đứng như thế, nhưng có hai
người đang hạnh phúc, còn một người thì đang chìm đắm trong
nỗi cô đơn...
Bỗng từ đâu, Na và Bu hớt hải chạy đến.
Miệng gọi "Mi ơi" í ới. Trời, sao hai con nhỏ này xuất hiện
không đúng lúc gì hết vậy.
Bu và Na hơi khựng lại một chút khi trông thấy Kin và cô gái
lạ. Kin cũng thế. Nhưng thôi, việc quan trọng là tìm Mi cái đã, không biết nhỏ chạy đi đâu rồi.
- Mấy người có trông thấy Mi qua đây không?_ Bu hỏi Kinvà cô gái kia.
Kin lắc đầu:
- Không.
Còn cô gái bên cạnh thì ngơ ngác hỏi Kin:
- Ai vậy anh?
- Ừ, bạn anh...
Thất vọng vì không thấy Mi đâu, hai cô nhóc định quay vềthì
bất ngờ Mi từ đâu chạy ra. Bộ dạng thất thần như người tâm
thần (so sánh kiểu gì vậy), khắp người nhỏ ướt sũng. Mi chạy
đến níu lấy tay Bu và Na rồi kéođi.
Na, Bu còn chưa kịp vui mừngkhi thấy Mi thì đã lại thì lại càng thêm lo lắng, không
biếtcon bé có tìm thấy cái vòng không, có chuyện gì xảy ra
với con bé, hay con bé.... trượt chân ngã xuống cống rồi? (mấy
bà tưởng tượng hay thật)
- Nè... ơ ... ơ..._ hai con nhỏ ngơ ngác khi bị Mi kéo đi.
Kin nhìn theo bóng Mi khuất dần, hắn vừa thấy khó hiểu vừa
thấy có cái gì đó... là lạ, một thứ cảm xúc mơ hồ... giống
như sự xót xa chăng? Hắn không biếtnữa, nhìn con nhỏ đó ướt
hết rồi... mà mặc kệ đi... hắn cũng chẳng quan tâm mấy. Hắn
kéo tay cô gái rồicũng rảo bước về phòng.
_ _ _
Về
đến KTX, Mi vẫn chẳng nói gì khiến Bu và Na thấy sờ sợ, hay
nó dầm mưa nên... điên rồi? Tốt nhất là không nên động vào nó
lúc này.
Mi bình thản thay đồng phục như chưa có chuyện gì xảy ra.
Thấy hai con bạn cứ nhìn mình như người ngoài hành tinh, muốn
hỏi gì đó nhưng không dám hỏi khiến Mi thấy tức cười, nhỏ ra
lệnh:
- Thay đồng phục đi!
- À... ừ....
Hai cô nhóc vội vã chạy đi thay, con này nó đang điên, để
