br/>
- O..a..a..
Mọi người ngỡ ngàng say mê ngắm nhìn. Na và Kun làm vài động
tác "sóng" khiến dải ngân hà như đang chuyểnđộng vậy. Những
ngôi sao được rắc thêm nhũ óng như đang phát sáng những tia
nghịch ngợm, chúng chuyển động nhẹ nhàng, xoay tròn, bầu trời
đêm huyền ảo. Giữa màu đen thẫm của bầutrời, từng vì tinh tú
như lấp lánh hơn. Tất cả đều không tin vào mắt mình, không tin
đây là một bức tranh. Đẹp thật!
- Cái... cái này....
Mấy ông giám thị lắp bắp không nói nên lời.
- Vâng thưa BGH, ngày hôm qua, khoảnh khắc ngước mắt lên bầu
trời cũng là lúc chúng em đang "lấy cảm hứng" để hoàn thành
bức tranh này (xạo quá), một dải ngân hà tuyệt đẹp, em nghĩ
nó là món quà ý nghĩa nhất để tặng cho Học viện khi chúng em bước vào ngôi trường này, tuy không có gì lớn lao nhưng nó là
cả tấm lòng của chúng em... mong thầy cô hãy nhận lấy! _ Na
nói một tràng, nhỏ này vốn giỏi văn mà.
Mấy ông giám thị xúc động, chỉ có thể lắp bắp:
- Vậy... chuyện hôm qua?? Không phải các em.....
- Không thưa thầy_ Mi được đà nói chắc nịch_ bọn em hoàn toàn trong sáng, đó là do có người hại bọn em, cố ý tung tin đồn
nhảm mà thôi.
Mấy ông giám thị gật gật đầu nhìn nhau,
nhanh tay ra đỡ lấy bức tranh như đỡ lấyvật báu vậy. Duy chỉ
có Hiệu trưởng là không nói gì. Một lúc sau bà mới lên tiếng:
- Được rồi, tất cả về đi, riêng Hội trưởng ở lại gặp tôi một lát.
- Em ạ?
- Ừm.
Giờ chỉ còn Bu và Hiệu trưởng trong phòng.
- Thưa... hiệu trưởng có gì muốn dặn dò ạ?_ Bu lên tiếng.
Bà Lisa đan hai tay vào nhau, chậm rãi nói:
- Em nghĩ... mình có thể qua mắt được tôi sao?
- Sao cơ ạ?_ Bu toát mồ hôi, sợ quá.
- Tôi chỉ muốn nói với em thế này thôi, mọi chuyện các em làm trong Học viện này đều không qua mắt tôi được đâu, chuyện hôm
qua tôi không truy cứu nữa. Nhưng lần sau, đừng nói dối tôi, rõ
chưa?
- Dạ!_ Bu chỉ biết cúi đầu lí nhí.
- Về đi!
- Vâng!
Bu vâng dạ rồi bước ra cửa.
- Khoan đã....
- Dạ?_ Bu quay mặt lại.
- Bức tranh... đẹp lắm..._ Bà Hiệu trưởng khẽ nở nụ cười.
Bu thở phào, nhỏ thấy vui vui trong lòng.
- Vâng ạ! Cảm ơn Hiệu trưởng, lần sau em sẽ cố gắng hơn.
- Được rồi, cô có thể đi.
Bu gật đầu, nhỏ mở cửa rồi bước ra ngoài. Vậy là từ hôm nay, phòng Giám hiệu sẽ có thêm một bức tranh mới.
Ngay buổi chiều hôm đó, Học viện đã có thêm một thông báo mới, đính chính lại cái tin đồn thất thiệt kia và nhờ vậy mà cả
lũ được giải oan.
- Sao có thể?_ Nhỏ Sa tức tối đập bàn cái rầm.
- Hừ... _ nhỏ Lily cũng bực mình lắm.
Riêng Nu thì chỉ cười mỉm, sau cùng, nhỏ nói:
- Thiếu gì cơ hội, chúng ta còn học cùng CLB với mấy con nhỏ đó cơ mà.
Hai nhỏ kia như tỉnh ngộ ra, tâm trạng đã tốt lên bao nhiêu. Được, ba nhỏ không thể thua ba con nhóc kia được.
Về phần Chen, hôm nay hắn được nghỉ có phép. Bây giờ hắn đang
nằm kềnh trên giường với cái chân bó bột. Chả là hôm qua không
ai thèm kéo hắn lên, tức quá hắn chạy đi sục sạo khắp nơi thì nhặt được một cái thang ở một bãi rác gần đó. Hắn sung
sướng bắc thang tính trèo vào Học viện. Ai ngờ đang trèo lên
bậc cao nhất rồi thì.... Rắc... cái thang bị gãy.... hắn chỉ
kịp "Á" lên một tiếng và bây giờ thì hắn thành thế này đây.
Vừa nghiến răng nhai bim bim hắn vừa uất. Haizzz (_ _ ")
_ _ _
Từ khi có được bức ảnh của đứa con gái yêu, bố Han không rời
tấm ảnh đó một phút nào, lúc nào cũng giữ khư khư. Ông hạnh
phúc quá, cảm giác lòng ông cứ lâng lâng khó tả. Hôm nay, ông
sẽ đi xét nghiệm ADN trên sợi tóc của Bu.
Ông mong, ông rất mong điều này là thật, đó sẽ là cô congái
của ông, ông đã mất nó lâu quá rồi, lần này ông sẽ không để
mất nó nữa. Mong cho điều này là sự thật.
Ngồi đợi kết quả xét nghiệm mà lòng ông như lửađốt. Ông bồi hồi, ông bứt rứt, trán ông đã lấm tấm mồ hôi.
Cuối cùng thì bác sĩ cũng thông báo kết quả xét nghiệm, cái kết quả mà ôngđợi chờ như đợi lâu lắm.
Về đến nhà, ông đứng ngồi không yên, ông thẫn thờ, cuốicùng,
ông cũng cầm điện thoại lên ấn số cho cậu con trai.
Thấy điện thoại từ bố, Han vội vàng bắt máy, vừa nghe máy cậu đã hỏi:
- Bố, thế nào rồi bố, kết quả xét nghiệm ra sao rồ
