i.
-......
- Nói đi chứ bố!_bố cậu không nói khiến cậu càng sốt ruột,
mỗi giây đợi chờ là lòng cậu lại như có hàng ngàn ngọn lửa
xâm chiếm.
- Kết quả... Không phải.....
- Cái gì cơ bố? _ Han đang không tin vào tai mình.
- Cô bé... không phải là con ta... tút...tút...tút...tút....
Bố Han lại thẫn thờ tắt máy. Hết rồi. Tia hi vọng mà ông nhen nhúm cuối cùng cũng đã tắt lịm. Ông sợ cảm giác này, hi
vọng thật nhiều để rồi thất vọngthật nhiều. Giá như Han
khôngcho ông hi vọng thì ông đâu phải thế nào, ông sẽ sống tiếp
những tháng ngày bình lặng của mình... nhưng giờ, tâm trí ông
lại luôn hiện hữu hình ảnh đứa con gái 4 tuổicủa mình. Ông đau lòng quá.... s
Còn Han, cậu còn kinh ngạc hơn cả bố cậu. Cô bé giống mẹ
cậu là thế, lại còn cả vết sẹo nữa. Không lẽ, đó chỉ là sự trùng hợp???
_ _ _
Chiều.
Bu khệnh khạng xách xô
nước ra sân bóng rổ, hôm nay nhỏ thấy hứng khởi lắm, chắc vì
vừa được Hiệu trưởng tha. Nhỏ vừa đi vừa hát, vui quá mà....
- La...la...la.... Oạch....
Cái xô tự dưng dở chứng đứt quai, nó rơi xuống nền làm nước
chảy hết lênh láng cả ra. Không sao, tâm trạng Bu đang tốt mà.
Nhỏ liền lấy cây lau ra lau luôn, thế cũng tốt. Vừa lau được
một lúc (nói đúng hơn là vừa chống được cây lau xuống) thì
chợt nhỏ phát hiện ra một người nữa đã ngồi trên chiếc ghế
băng từ lúc nào.
- Ủa.. anh Han_mặt nhỏ ngơ ngơ, vì trông
Han có vẻ buồn, Han ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế băng và chẳng
nói gì cả.
Nhỏ vui vẻ chạy lại, vứt toẹt luôn cây lau xuống (bà này chăm quá đấy), miệng líu lo không ngớt:
-Anh Han iu quý... anh ngồi đây lau chưa vậy?_nhỏ nghiêng nghiêng đầu hỏi.
Han gượng cười:
- Ừm. Anh cũng vừa đến.
Có vẻ nụ cười của Han không được tự nhiên thì phải, Han hôm
nay lạ quá, hay là anh ấy vẫn "ngại" chuyện hôm trước nhỉ.
Bỗng dưng Bu thấy hai má mình nóng bừng, nhớ lại lúc hôm đó
Han ôm nhỏ vào lòng là nhỏ lại thấy tim mình đập thình thịch.
Sợ quá! Nhỏ liền ngồi xa Han ra một chút,ánh mắt sợ sệt "hình như mình bị bệnh, không thể lây sang Han được"
Thấy thế Han liền hỏi:
- Em sao thế???
- Ơ... ơ...ơ...ơ...ơ....
- Làm sao mà cứ ơ ơ thế?
- Ơ....
Han liền ngồi xích lại gần nhỏ, đưa tay lên sờ trán nhỏ.
- Ơ.. anh.. lùi ra đi...
Thôi rồi, cứ thế này thì không ổn mất, nhỏ liền đánh trống lảng:
- Sao hôm qua anh không đến vậy?
- À...ờ... hôm qua anh về nhà..._ Han cúi đầu nói, hai bàn tay đan vào nhau, ánh mắt mệt mỏi:
- Mẹ anh bị ốm.
- Mẹ anh bị ốm?_ Bu ngơ ngác hỏi "thảo nào mà anh ấy buồn
thế" Bu không biết hỏi gì nữa. Nhỏ chỉ im lặng ngồi thôi. Không lẽ lại đứng lên cầm cây lau đi lau sàn rồi để anh Han ngồi một mình thế này sao? Khi buồn người ta luôn muốn có người khác
bên cạnh mà. Còn Han thì tâm trạng rất rối bời, một phần là
lo cho mẹ cậu khi bà nhất quyết không đi bệnh viện, phần khác
vì cậu đang buồn vì Bu không phải là con ruột của bố mẹ cậu,
đồng nghĩa với việc tin tức về cô bé vẫn bặt vô âm tín.
- Cho anh nè!_ nhỏ chìa ra một cái kẹo mút.
Han mỉm cười rồi cũng nhận lấy. Han nhìn Bu, trong lòng lại
dấy lên nỗi buồn khó tả. Trống rỗng, hụt hẫng.chắc chắn sẽ
vui lắm, có thể bà sẽ thay đổi suy nghĩ và
. Cô bé không phải người cậu tìm... buồn quá... cậu vô dụng
quá... mẹ cậu nếu tìm được cô con gái thì chắc chắn sẽ vui
lắm, có thể bà sẽ thay đổi suy nghĩ và sẽ đi chữa bệnh...
"Bu... tại sao... tại sao lại thế..." cầm cái kẹo trong tay mà
Han không tài nào ăn nổi...
Trong giây lát cậu quay qua, choàng tay qua vai Bu và ôm lấy nhỏ.
Bu sững người, nhỏ giật mình, người run run và miệng thì lắp bắp:
- Anh... anh...
- Ngồi yên thế này một lát thôi, được không?
Han nói, ít ra thì như thế này cậu cũng cảm thấy khá hơn, có một người ở bên cạnh và chia sẻ.
Ực... Bu nuốt nước bọt, nhỏ cũng chỉ biết ngồi im, trong đầu
tưởng tượng đến nhữngbộ phim tình cảm mà nhỏ hay xem. Phải
rồi, khi buồn thì người ta muốn được ai đó quan tâm mà, nhỏ
liền nhắm mắt đưa tay lên vỗ vỗ vào vai Han (sao giống chị an
ủi em vậy).
Sasa đang ở ngoài cửa sân tập bóng rổ, và tất nhiên Buvà Han không biết điều đó. Sa định ra sân bóng gây sự
với Bu, không ngờ những gì
