đó chỉ là một cô gái bé nhỏ...
.....Xoẹt... Rầm.....
Khoảnh khắc cành cây đổ rạp xuống... ai cũng nín thở đến câm
lặng... bất động...không còn ai ý thức được điều gì đang diễn
ra nữa... vì nó quá kinh khủng...
Tất cả chỉ còn là một khoảng trời đen kịt mây mù...
Tất cả chỉ còn là gió thoảng qua... xào xạc...
Tất cả chỉ còn là nỗi đau...
Khi một ai đó... ngã xuống... vệt máu dài chảy ra.
Hốt hoảng... Điên dại... Mê man....
Những con người còn lại
sợ hãi đến run người, những tiếng hét giờ cũng đã bị tiếng
sấm sét át đi... Hắn quỳ xuống, nâng người con gái đó lên. Tất cả diễn ra nhanh quá. Hắn không kịp nhìn thấy gì cả, cho đến
khicô bé lao ra.
Teo vừa thoát chết, thoát khỏi cánh tay
của Tử thần. Khoảnh khắc đến với hắn chớp nhoáng khiến đầu
óc hắn như u mê, có người vừa cứu hắn, có người vừa đẩy hắn
ra khỏi tay Thần chết. Không, hắn không tin. Sau bao nhiêu điều
hắn làm, sau bao nhiêu rắc rối hắn gây ra, vẫn có người muốn
cứu hắn ư? Vẫn có người xem hắn là bạn... không phải thù...
Hắn đã sai ư? Là hắn suy nghĩ chưa chín chắn, hay tại hắn lúc
nào cũng muốn thể hiện bản thân? Giờ đây, khi vừa đối diện
với cái chết, phải chăng hắn mới thấy mình xấu xa tới mức
nào... Hắn hối hận. Hắn day dứt. Tại sao lại cứu hắn? Tại sao lại dùng sự bao dung đó làmhắn khó chịu như thế này? Hình
ảnh cô bé đó nằm dưới làn mưa với vệt máu loang lổ.. Lần đầu tiên hắn thấy nghèn nghẹn...lần đầu tiên hắn thấy xót xa...
lần đầu tiên hắn biết thế nào là tình yêu giữa con người với
con người, thứ tình cảm mà trước đây hắn luôn cho là một thứ
xa xỉ...
Tất cả đã đi hết, chỉ mình hắn quỳ mọp dưới cơn mưa...
_ _ _
_ _ _
Phòng y tế học viện Milky Way.
Đừng lạ vì sao
người bị thương lại không được đưa đi bệnh viện, hay nói chính
xáchơn là không cần. Ở đây có đầy đủ các loại máy móc hiện
đại, giải thích vì sao phòng y tế mà lại to khủng bố đến
thế. Hơn nữa, có cả một đội ngũ y tá và bác sĩ giỏi đề
phòng trường hợp bất trắc, khi có người bị thương, lập tức sẽ được cấp cứu kịp thời mà không phải đến bệnh viện cho... tốn thời gian ^^!Tất nhiên cũng chỉ có thể cấp cứu những chấn
thương thông thường chứ ví dụ mà bị lòi ruột là vẫn phải đến bệnh viện à nha.
Ai nấy đều lo lắng cho Mi nhưng bị bác sĩ đuổi ra ngoài hết.
Người đã bế Mi vào phòng"cấp cứu" không ai khác chính là Kin. Phía bên ngoài,ai nấy đều hốt hoảng tột độ, lộ rõ cả trên
khuôn mặt,chỉ có Kin là mặt không biểu cảm gì hết. Lũ học
viên biết chuyện thì ai nấy đều há hốc mồm kinh ngạc,chạy
uỳnh uỵch xuống xem thế nào nhưng đều bị Ken và Kun đuổi ra
ngoài hết.
- Hức.. hức... hức...
Bu và Na ôm nhau ngồi
khóc nức nở, tiện tay mỗi đứa lấy luôn áo hai tên bên cạnh mà
lau nước mắt và xì nước mũi khiến Ken và Kun khó chịu muốn
chết.
- Huhu... sao.. hức... sao Mi lại nhào ra cứu hắn ta
để cả cái cành cây nó đập vào người cơ chứ? _ Bu ôm mặt khóc
rống lên.
- Mi sẽ không chết.. hức... đúng không?
Na cũng gào lên rất kinh khủng.
Bọn hắn chỉ thở dài
nhìn nhau, Kin tuy không biểu lộ ra sắc mặt nhưng trong lòng hắn
đang nóng như lửa đốt."Cô nhất định phải tỉnh lại, đồ ngốc!"
Hắn chỉ biết nắm chặt chiếc vòng cổ và cầu mong điều gì
đó...
Một tiếng sau, Na với Bu tưởng khóc hết nước mắt
được rồi thì ông bác sĩ cuối cùng cũng chịu bước ra. Nhìn
mặt ổng còn lạnh hơn cả mặt Kin ý chứ. Cả lũ vừa lo sợ vừa
hồi hộp chuẩn bị nghe kết quả từ bác sĩ.
Na nhào ngay đến lay lay cổ ông bác sĩ rồi hòi dồn dập:
- Thế nào rồi? Mi có chết không? Có chết không?
- Ax.. khụ... khụ....
Mặt ổng tím tái tưởng chết đến nơi khi bị con nhỏ Na bóp cổ không thương tiếc.
- Buông ra! Cô có để ông ấy nói không? Hay muốn ông ấy cũng
nhập viện luôn hả? _ Kin giằng tay Na kéo ra, trong ánh mắt hắn
là một ngọn lửa đầy tức giận khiến Na phải rùng cả mình.
Lại thêm một lần nữa hắn không làm chủ được bản thân.
Na đang ngơ ngác thì được một bàn tay khác kéo vào lòng:
- Bình tĩnh đi! _ Kun xoa đầu nhỏ khiến nhỏ tủi thân quá khóc
nức lên, xì đầy nước mũi vào cái áo siêu nhân của hắn. Haizzz
Lấy lại được hơi thở rồi ông bác sĩ mới từ tốn nói (người
ta đang sốt ruột chết đi được mà ổng còn bày đ
