ặt)
- Bạn các cô cậu... haizzz... _ ổng thở dài thểu não.
- Bạn tôi làm sao??? _ tất cả "bạn của Mi" đều đồng thanh.
- Bạn cô... haizzz _ ổng ôm đầu đau khổ. Rồi như ức chế quá
ổng hét toáng lên _ bạn các cô cậu bị gãy xương bả vai không
chết nhưng vừa đặt nằm lên giường bệnh chuẩn bị phẫu thuật
thì tự dưng bật dậy lấy cái tay không gãy mà cào mặt tôi kêu
không cho tôi động vào người cổ... Người đâu mà dã man đau như
thế mà tỉnh ngay được lại còn đánh người ta nữa chứa! _ ổng
tuôn một tràng.
Cả lũ ngớ người. Ổng lại tiếp:
- Xong rồi! Bây giờ thì vui rồi nhá, tiêm thuốc mê mãi mới có tác
dụng tôi mới làm việc được. Giờ cổ ngủ rồi, lát vào mà thăm, tôi đi!
Nói rồi ổng khó chịu bước đi.
- OH YEAHHHHHHH!!!!!!!!!!
Ổng vừa đi xong thì cả lũ thi nhau hét toáng lên, đứa này nhảy vào ôm cổ đứa kia muốn nghẹt thở luôn. Ôi bọn nó vui quá mà! Mi vẫn còn đánh ông bác sĩ này
là tốt rồi. Mà kể con bé cũng gan thật, gãy xương chứ có
phải đùa đâu mà vẫn còn như thế được. Cả lũ sung sướng hú
hét ầm ĩ khiến ông bác sĩ phải quay lại làu bàu :"điếc cả
tai!"
Một lúc sau nữa thì mấy cô y tá cũng đi ra và nói:
- Cô bé tỉnh rồi đó, các em vào thăm đi!
- Vâng ạ!
Thế là cả lũ khoác vai nhau bước vào. Mi nằm đó, trên chiếc
giường màu trắng tinh,mái tóc hoe vàng xõa ra trên khuôn mặt
xinh đẹp nhưng nhợt nhạt. Một bên cánh tay phải bó bột trông
đến tội. Nhỏ nhắm hờ mắt vẻ mệt mỏi. Cả lũ chần chừ không
biết có nên đến gần không vì sợ nhỏ này lại điên lên mà oánh
cho thì chết. Nhỏ này tính khí thất thường lắm, không ai biết
được trong cái đầu kia nhỏ đang nghĩ gì đâu.
- Không mau qua đây còn đứng đó! _ nhỏ ra lệnh trong khi mắt vẫn nhắm.
- Ơ.. tôi đi tắm đây, nãy đánh nhau người bẩn quá! _ Ken với Kun tính bài chuồn trước, trông cái điệu bộ nhỏnày như chỉ trực
xông vào táng người ta vậy.
- Ấy đến giờ ăn rồi, tôi phải đi... tuýt còi đây! _ Bu cong mông chạy lẹ.
- Na đi lấy đồ ăn cho Mi nha!_bà này cũng chuồn trước.
- Ờ, em nghỉ nha, anh có chút việc! _ Han cười cười.
- Các người... biến hết đi!!! _ Mi từ trên giường quăng hết gối xuống.
"Biết ngay mà!" _ bọn kia nghĩ bụng rồi chuồn lẹ.
Vậy là trong phòng chỉ còn Mi và Kin.
- Sao anh không đi luôn đi! _ Mi khó chịu nói.
- Ơ... tôi... _ Kin lúng túng không biết nói gì.
Định bước đi nhưng không nỡ, muốn quay lại thì không đành, rốt cuộc không biết làm thế nào cả.
Mi thở dài rồi nói:
- Thôi anh ngồi xuống ghế đi!
- Ừ..m..
Kin ngồi xuống cái ghế cạnh giường bệnh. Tự nhiên không khí
chùng hẳn xuống, khôngai nói câu gì, cả hai cứ yên lặng như thế cho đến khi Mi hỏi:
- Cô gái hôm trước... là ai thế?? _ hỏi xong câu này Mi mới thấy ân hận, không đâu lại hỏi chuyện riêng
tư của người ta.
- Cô gái nào?
- Là cô gái hôm đứng
với anh ở đằng sau học viện ấy!_ đã đâm lao thì đành theo lao
vậy, Mi ngoảnh mặt đi nơi khác để che giấu khuôn mặt đang dần
chuyển sang sắc đỏ
- À, đó là cô gái đã lớn lên bên tôi từ nhỏ, nhà cô ấy ở ngay cạnh nhà tôi.
- Thế à.. _ Mi nói bằng một thứ giọng rất nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm.
Lại không biết nói gì nữa.
Bỗng nhiên.... Rầm....
Cánh cửa phòng y tế bật mở.
Đứng sừng sững trước cửa phòng là Teo, Chen, và Dark, trông thằng nào thằng nấy hung tợn lắm.
- Cút! _ Kin lia đôi mắt sắc lạnh thản nhiên nói.
Bọn hắn vẫn đứng trơ ra, mắt dán vào cô bé đang nằm trên chiếc giường bệnh.
- Tao nói cút! _ Kin gằn từng chữ, hắn sắp sửa lao ra chiến với bọn này trận nữa.
- Khoan đã! _ Teo quắc mắt ra hiệu.
Rồi hắn lạnh lùng tiến đến gần phía Mi nằm, ánh mắt gằn lên những tia màu đỏ.
- Tránh ra! _ Kin quát.
- Tôi sẽ không làm hại cô ấy!_ Teo nói.
Mi ra hiệu cho Kin lùi lại phía sau, rồi Teo vẫn tiếp tục tiến tới chỗ Mi, hắn đi đến sát bên giường bệnh và nhìn Mi chằm
chằm. Mi cũng dùng đôi mắt thách thức nhìn lại hắn.
- Tỉ tỉ! _ bất chợt, hắn quỳ mọp xuống bên chiếc giường bệnh làm ai nấy sững sờ há hốc mồm.
Hắn dập đầu đúng ba phát rồi ngước lên, rưng rưng nói:
- Kể từ ngày hôm nay, hãy cho phép đệ gọi tỉ là đại tỉ,
được không? Đệ không biết phải nói
