như thế này chứ? Trời đất bỗng quay cuồng trước mặt thành 1 màu đen, 2 chân không nhấc lên được nữa, nhỏ ngã xuống, trước khi nhắm mắt nhỏ
vẫn kịp nhìn thấy mặt người đã đỡ mình, là Vũ Duy, anh hốt hoảng nhanh
chóng đưa nhỏ đến bệnh viện, đợi sau khi biết tin nhỏ đã ổn, anh mới có
thể bình tĩnh lại, móc điện thoại ra gọi cho Thanh Lâm:
- Mày đến ngay bar Alone, tao có chuyện muốn nói với mày về Tiểu Quân.
- Tít...tít...tít, anh chưa kịp nói gì thì Vũ Duy đã tắt máy. Cảm xúc
lo sợ xuất hiện trong lòng, không kịp suy nghĩ gì nữa, anh phóng ngay
tới chỗ hẹn.
*Bar Alone.
- Mày ngồi đi. Vũ Duy nói.
- Có chuyện gì mà mày gọi tao qua đây? Anh tỏ vẻ lo lắng.
- Mày làm gì Tiểu Quân mà để cô ấy ra nông nỗi này hả? Vũ Duy quát.
- Sao mày lo cho cô ta quá vậy? Chắc cũng lên giường với cô ta rồi chứ, đúng là 1 con đĩ rẻ tiền, anh vẫn cố chấp.
- Mày nói gì? Con đĩ? Vũ Duy tức giận.
- Thì hôm trước tao thấy cô ta vào khách sạn với 1 thằng đàn ông, còn ôm nhau nữa.
- Haha, mày điên rồi Lâm ạ, nhìn xem ai mới là con đĩ, vợ mày hay cô
người yêu xinh đẹp của mày, nói xong Vũ Duy chỉ tay về phía Kiều Phương
đang ôm ấp, vuốt ve anh chàng bên cạnh. ( sau khi nhỏ chạy ra ngoài Kiều Phương mỉm cười đắc thắng, nói với anh có việc gấp rồi cũng đi luôn)
Nhìn theo hướng Vũ Duy chỉ, anh không thể ngờ được, con người mà bấy
lâu nay anh yêu lại là người như thế, thất vọng nhưng anh không cảm thấy đau khổ? Vì sao anh cũng không biết được.
Vũ Duy nói tiếp:
- Cảnh mà mày nhìn thấy đó chỉ là cái ôm xã
giao thôi, Gia Hoàng sang nước ngoài du học, là bạn bè chẳng lẽ Tiểu
Quân không được phép ôm từ biệt? Mày là gã đàn ông tồi tệ nhất mày biết
không? Lúc mẹ cô ấy ốm nặng, cần tiền để phẫu thuật gấp, không còn cách
nào khác đành phải mượn tiền của mày thì mày lại khinh bỉ, nói cô ấy là
loại gái làm tiền rồi khi mẹ mất, một mình chịu lễ tang mày biết cảm
giác của cô ấy thế nào không? vì muốn trả nợ cho mày mà cô ấy giấu mày
đi làm phục vụ phòng ở Khách sạn đó, sáng đi học chiều đi làm vất vả cả
ngày tối về lại phải lo từng bữa cơm cho mày nữa, bị đau lưng mà mày bắt cô ấy nằm trên ghế, nhưng cô ấy vẫn cắn răng chịu đựng, không ho he nửa lời, liệu mày có thể tìm ra được người phụ nữa nào tốt như thế nữa
không? Tức giận, Vũ Duy không thể kiềm chế được bản thân mà nói ra.
Những câu vừa nghe như dao cứa vào tim anh, nó rỉ máu đau đớn, xót xa,
ân hận vì thái độ của mình, đúng vậy là anh độc ác, tàn nhẫn, thù hận đã lấn áp đi lý trí, anh sẽ đối sử tốt với nhỏ, chắc chắn là như vậy,
nhưng liệu nhỏ còn cho anh cơ hội để sửa sai?
Sau khi tỉnh lại ở bệnh viện, nhỏ đã suy nghĩ rất nhiều để đi đến quyết định, nhờ cô y
tá gửi lời cám ơn và xin lỗi tới Vũ Duy, nhỏ sẽ ra đi, đi tới 1 nơi yên
bình, bắt đầu 1 cuộc sống mới không có anh, không còn nước mắt, đau khổ.
Lặng lẽ kéo vali ra khỏi nhà, ngoảnh lại 1 lần nữa để lưu lại khoảnh khắc này, 1 lần nữa thôi sẽ không bao giờ thấy nó nữa, những kí
ức lại thi nhau ùa về trong đầu nhỏ, ngỡ như mới chỉ hôm qua vậy, hạnh
phúc, đau khổ mình nhỏ trong ngôi nhà này.
"...Em đã khóc,
khóc nhiều lắm, em đã khóc cho 2 đứa mình, anh hãy nhớ trong tình yêu
khi đánh mất sẽ không thể tìm lại, em sẽ xem chuyện tình ta chỉ là cơn
gió thoáng qua thôi mà, em sẽ chúc anh hạnh phúc và đường anh bước sẽ có người thay em..."
Trở về với bao cảm xúc hỗn độn trong lòng,
anh bước vào nhà, ánh điện sáng trưng thường ngày giờ đây biến thành một màu tối đen, không chút ánh sáng của sự sống, hụt hẫng, trống trải và
cô độc là những gì anh cảm nhận được, vội vàng chạy lên phòng, căn phòng trống trơn, mọi đồ đạc của nhỏ trong phòng cũng biến mất, nỗi lo sợ mất đi 1 thứ rất quan trọng dâng lên trong lòng, cố gắng kiếm tìm hình bóng của nhỏ trong vô vọng, bỗng 1 ý nghĩ lướt qua trong đầu, anh nhanh
chóng chạy xuống bếp, cũng không thấy đâu, lần này anh gần như tuyệt
vọng, những món ăn mà nhỏ nấu cho bữa trưa vẫn nguyên đó, trên bàn còn
có thêm 1 lá thư đã nhàu nát vì nước mắt và 1 cái thẻ ATM, anh lo lắng,
hoang mang tay chân run rẩy, cầm bức thư lên đọc:
" Anh à!
Định mệnh ngày 2- 6 đã mang em đến bên anh và cũng chính ngày này, ngày
hôm nay 1 năm kỉ niệm ngày cưới của chúng ta anh đã đưa em ra khỏi đời
anh, 1 năm mình lấy nhau, em biết anh đã phải khó sử nhiều, em xin lỗi!
Em vừa nhận được học bổng sang New York du học, không biết còn có thể về lại nước không nữa, lúc anh đọc được lá thư này chắc là em cũng trên
máy bay rồi, cám ơn anh trong thời gian qua đã cho em 1 mái ấm gia đình
để em biết được cảm giác hạnh phúc nhưng em phải ra đi thôi anh à, dù em có cố gắng thế nào đi chăng nữa thì anh cũng chẳng bao giờ coi em là 1
người vợ, em buồn, em đau khổ khi anh đối sử lạnh nhạt với em, em mệt
mỏi không còn sức để chịu đựng cuộc sống này thêm nữa, không có em, anh
hãy sống hạnh phúc anh nhé! em sẽ trả lại sự tự do cho anh, đơn li hôn
em đã kí và để trên bàn làm vi