Pair of Vintage Old School Fru
Hương Vị Cà Phê

Hương Vị Cà Phê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329471

Bình chọn: 9.00/10/947 lượt.

chắc rằng những vết thương của cô đã được băng bó cẩn thận.

Huân khẽ nhíu mày nhưng anh không phản kháng mà ra theo Kỳ, đằng sau cũng nhẹ dặn mấy người bạn của cô trông nom có gì phải báo anh. Anh đi sau Kỳ, cũng đoán được chín phần là liên quan rất sâu sắc đến anh nên con người kiên định của Kỳ giờ đây mới biến mất đâu. Trong bộ đồng phục thi đấu, Kỳ mạnh mẽ đặt đôi chân mình lên nền đất cứng, đứng xoay lưng lại với Huân, anh phải mất một lúc mới có thể mở lời.

“Tôi sẽ không vòng vo. Cậu tránh xa Lam Anh ra!”

Giọng nói chắc nịch nặng ngàn cân, thái độ nghiêm túc không đùa vui, đến cả vì tức giận mà không thể quay ra đối mặt với mình, Huân cũng có thể hiểu được tại sao anh ta lại nói như vậy.

“Tôi không muốn những mối nguy hiểm bên cậu làm ảnh hưởng đến cô ấy, càng không muốn vì cậu mà cô ấy phải chịu đau khổ”

Huân để cho Kỳ nói, anh không xen ngang. Mái tóc nhẹ bay trong gió đông lạnh, đôi mắt vốn sắc lạnh nay trùng xuống vài phần. Không sai, lần này cô ấy bị như vậy là do những con ruồi vờn vĩnh quanh anh gây nên. Sống trong xã hội chia bè phái như bây giờ, anh hiểu mình cần thiết làm gì. Nhất là với hội fanclub giở hơi gì đó, bản thân anh cũng phải gồng lên đối xử cho thật tốt để tránh vì đấu đá mà gây chuyện thị phi. Nhưng lần này, anh không nghĩ Mỹ Linh có gan làm vậy, không vì Lam Anh chưa tỉnh dậy, anh chắc chắn sẽ cho cô ta sống không yên.

“Huân, không sớm thì muộn cô ấy cũng sẽ đính hôn với tôi nên…tốt nhất, cậu nên tránh xa cô ấy ra. Tôi không muốn vợ tương lai của tôi có vướng mắc bên ngoài”

Gió xào xạo qua vành tai nóng, đôi mắt lúc trước còn trùng xuống nay vì câu nói không dài cũng chả ngắn của Kỳ làm cho mở lớn vì ngỡ ngàng. Huân chả để ý Kỳ đã rời đi từ lúc nào, cũng chả biết thời gian đang vù vù trôi như gió thổi, anh chết lặng chôn chân tại vị trí mà không thể nhúc nhích. Đính hôn? Cô ấy sẽ đính hôn với Kỳ? Tại sao? Tại sao lại có sự việc như vậy? Chắc chắn chuyện này không thể bừa bãi để mà đem ra nói chơi lại càng chính xác hơn khi nó từ miệng Kỳ phát ra.

Từ sau lần đầu tiên cách đây mười sáu năm, đây là lần trở lại đầu tiên của cơn đau nhói nơi con tim vốn dĩ yếu mềm. Ghì chặt lấy khuôn ngực đang không ngừng phập phồng vì hơi thở dồn dập, sao lại đau đớn như thế này?!

Dần hé mở đôi mắt nặng trĩu, Lam Anh khẽ nheo mày vì những cơn đau không tên đột nhiên ập đến. Nhìn quanh không gian, tuy chỉ là hình ảnh mờ ảo nhưng cô cũng có thể nhận ra được màu trắng bệnh viện và mùi thuốc xộc vào mũi. Cố hồi tưởng về sự việc xảy ra, Lam Anh chỉ biết mình đang chạy rất hăng nhưng rồi như có một lực va chạm rất mạnh làm cô không tự chủ liền ngã ra, sau đó như thế nào cô không thể nhớ nổi.

Mang thân hình như bị dìm xuống nước, Lam Anh phải chống một tay xuống đệm mới có thể nhấc được mình dậy, nhưng ngay lập tức liền bị giật mình khi thấy người đang ngủ trên ghế dài bên cạnh giường cô kia. Đôi mắt vẫn còn đeo kính, hai tay khoanh trước ngực, hai chân vắt chéo. Có thể nói, ngoài đôi mắt nhắm ra, Kỳ vẫn luôn là dáng vẻ nghiêm túc vốn có.

Lam Anh ngỡ ngàng nhìn Kỳ bên mình lúc này, có vẻ anh ấy mệt quá mà ngủ thiếp đi đến cả kính của chả thèm bỏ ra. Từ sau lần nói chuyện ở N.Jazz, cô chưa gặp lại anh. Cứ như anh cố tình tránh khiến trong lòng Lam Anh cũng cảm thấy mất mát. Nhưng sự việc lần này đã chứng minh thấy rằng, anh ấy vẫn luôn quan tâm đến cô, chỉ là cô tưởng tượng mới ra anh ấy trốn tránh cô.

Định thần cho cái đầu đỡ choáng váng, Lam Anh nhẹ nhàng bước xuống giường để tiếng kẽo kẹt không phát ra. Xỏ nhẹ đôi chân trần vào chiếc dép bệnh viện, cô tiến đến cầm lấy chiếc chăn mỏng được đặt sẵn bên cạnh Kỳ, mở tung và nhẹ đắp lên cho anh. Nhưng…mọi hành động bị dừng lại khi nắm tay của Kỳ đã cầm chặt lấy cổ tay lỏng lẻo của cô làm Lam Anh hoảng mà giật mình rõ.

Đôi mắt đẹp khẽ mở sau lớp kính trắng, Kỳ đưa đôi mắt kéo lê lên nhìn Lam Anh vẫn đang bất động bên cạnh mình. Lại nhìn một lượt từ trên xuống dưới, thầm đánh giá cô ấy đã khỏe hơn nhiều, da mặt cũng không còn tái xanh nữa mà đã thay bằng màu trắng hồng vốn có. Hơn thế, còn có thể thức dậy mà đắp chăn cho anh như thế này chắc chắn đã tốt hơn rất nhiều.

“Sao không gọi anh?”

“Vì em thấy anh ngủ nên không dám gọi” – Lam Anh ngại ngùng trả lời lại Kỳ cũng mau chóng rút lại cổ tay vẫn đang bị giam lỏng.

Nhưng nào đâu có đơn giản như cô nghĩ, một lực kéo làm thân thể vốn dĩ bệnh liền đổ ập về phía trước, cánh tay rắn khỏe nhanh chóng vòng qua eo cô giữ lấy để tránh quán tính quá mạnh. Kết quả là người cô hầu hết dựa vào người anh, hai khuôn mặt cũng không cách nhau là mấy.

“Anh…anh…Kỳ…”

“Lam, đừng để anh phải lo lắng cho em nữa được không?”

Một chữ, hai chữ đều như mang một không khí gì đó là lạ. Thứ nhất, anh ấy gọi cô là Lam, tên gọi thân mật mà mẹ hay gọi cô ở nhà. Thứ hai, anh ấy nói như thể…diễn viên trên phim vậy!

“Anh buông em ra đã, rồi…rồi nói chuyện được không?” –