. Mẹ nó chứ, đừng nói cái tình tiết cẩu huyết nào đó lại xảy ra với cậu đi. Khởi Nam ngó mặt sang, lập tức ánh mắt tối sầm lại. Nhật Linh ghé đầu lên vai cậu ngủ ngon lành, miệng còn nhóp nhép mấy cái. Khởi Nam nhăn mày hơi nhúc nhích người. Ai dè, Nhật Linh lại ôm rịt lấy tay cậu, không buông.
Khởi Nam thấy khó chịu nhưng kì lạ là cậu lại không rút tay ra. Dường như trong lòng cậu, Khởi Nam đã thầm dung túng cho cái hành động quá mức này của Nhật Linh. Bảo Khánh và Thiên An cũng đã mặc kệ tất cả mà buông mi ngủ. Trong khoang tàu, tiếng thở đều đều vang lên. Khởi Nam bần thần nhìn. Cậu phát hiện ra, cái con nhỏ khó chịu này thực ra cũng rất vừa mắt. Mái tóc buông hờ hững trên vai. Đôi mai dài cong vút che lấy đôi mắt. Khuôn mặt bầu bĩnh trẳng trẻo đáng yêu. Khởi Nam không biết, môi cậu đã nhướn lên thành nụ cười dịu dàng lúc nào không hay.
……………..
Đoàn tàu dừng lại sau cuộc đi dài. Nhóm Nhật Linh đi liền từ trung tâm thành phố đến tận vùng ngoại ô xa tít tắp. Vừa xuống tàu, Khởi Nam đã lấy lại biểu cảm lạnh lùng nhìn Nhật Linh. Tay xoa xoa cái vai đã mỏi nhừ, bực bội tìm nhà vệ sinh. Nhật Linh dường như cũng biết mình gây ra chuyện gì, chỉ cười khan hối lỗi hướng đại boss khó tính. Thiên An chứng kiến cảnh trước mặt thì che miệng cười gian, rõ ràng trong đầu chẳng có cái gì hay ho cả.
Dời tàu, bốn người họ phải đi bộ lên lưng chừng núi Trùng Loan theo chỉ dẫn đi thẳng đến gốc cây hòe số 702 theo chỉ dẫn. Nói thì thế chứ thực ra tìm rất dễ. Cây hòa đó chinhslaf cây hòe lớn nhất, là cây hòe ma trong truyền thuyết của cư dân rừng Trung Loan. Nhớ lúc nãy khi họ hỏi thăm, lập tức nhận được cái nhìn e dè đầy lảng tránh của cư dân bản địa. Bảo Khánh quan sát phản ứng của họ. Một lúc sau, anh lãnh đạm kéo Thiên An đang cố gắng dò hỏi kia lại, ghé sát vào tai cô nói gì đó. Thiên An nhìn anh một lúc rồi gật đầu.
Lên núi, Bảo Khánh đi trước dẫn đường, rồi đến Nhật Linh, Khởi Nam. Đi cuối là Thiên An. Cô vừa đi vừa ngâm nga khúc hát trong máy mp3 đeo một tai, nhìn vẻ mặt không một chút gì gọi là đi làm việc lớn liên quan đến em trai mình, giống đi dã ngoại thì đúng hơn -_-.
Không bao lâu, trước mặt nhóm bốn người hiện ra một cây cổ thụ to lớn. Cành cây ma quái kì dị vươn ra khắp phía, cao đến độ như có thể chạm đến mặt trời. Thân cây sần sùi, một đám mười người có khi ôm không hết gốc. Rễ nó nổi trên mặt đất, ngoằn nghèo như những con tran khổng lồ. Nhật Linh tặc lưỡi. Cái vẻ ngoài này, người dân không sợ mới lạ, có khi còn lầm tưởng cây hòa này là loài yêu quái ấy chứ.
Bảo Khánh liếc mắt đánh giá cái cây. Anh đi quanh gốc cây rồi ngồi xuống. Bàn tay thon dài bới trên mặt đất nâu đen trước con mắt tò mò của mọi người. Chưa đầy hai phút sau, dưới đất hiện lên một hốc đen kì quái. Thế nhưng, nó vẫn chỉ là một hốc đen mà thôi. Bảo Khánh phủi tay đứng dậy. Nhật Linh không kìm được mà hỏi:
- Có chuyện gì à? Cái thế giới L đó ở đâu vậy?
- Thế giới L, theo lời con mèo tinh kia nói. Chắc là… Lunar (thuộc về mặt trăng). Vậy thì… đành nhờ cậu thôi, Thiên An. – Bảo Khánh nhìn Thiên An, mặt nghiêm túc không đùa cợt.
Thiên An đi đến chỗ gốc cây, quỳ xuống trước hốc đen kia, lẩm bẩm vài từ gì đó. Ngay lúc ấy, trong tay cô lóe lên một thứ ánh sáng dịu nhẹ, ánh sáng của mặt trăng. Thiên An vốn là thần Chết, chút chuyện cỏn con này không làm khó được cô. Vốn thuộc tính phép thuật của cô là từ đá mặt trăng mà ra, tạo ra một chút ánh trăng không được thì cô đúng là đã lụt nghề rồi.
Khởi Nam há hốc mồm nhìn bà chị mình. Trước đây cậu chỉ nghĩ cô có kì lạ, không ngờ chị cậu còn biết cả ma thuật. Bố cậu mà biết việc này chắc cười không khép miệng được mất, có cô con gái siêu phàm thế này mà. Nhật Linh giờ mới có chút công nhận cô gái trước mặt này đã từng là thần Chết, ngang với Bảo Khánh, trong mắt có sự khâm phục cùng tò mò vui thích.
Ánh sáng trong tay Thiên An vừa chạm đến cái hốc nhỏ liền mở ra một cánh cửa lớn nơi thân cậy. Thiên An, Nhật Linh, Khởi Nam kinh ngạc nhìn cánh cửa trước mặt. Bảo Khánh vẫn một mực bình thản:
- Ngạc nhiên xong chưa?
Ba người còn lại ngơ ngẩn gật đầu, theo chân Bảo Khánh đi vào cửa.
Bước chân người cuối cùng vừa khuất sau cánh cửa, lỗi vào cũng lúc đó biến mất, chỉ còn lại gốc cây cổ thụ sù sì nhăn nheo dưới ánh mặt trời chói chang. Tiếng chim rả rích trên vòm cây, không hay biết chuyện gì vừa diễn ra, mọi chuyện vẫn như cũ, y như dấu vết bốn người vừa có mặt chính là không có. Mặt đất nơi Bảo Khánh vừa đào cũng trở lại nguyên vẹn. Kì bí. Thế giới L: chào mừng đến nơi.
ở m��K�p �0 tâm đến cái đầu đầy máu, cậu nhìn quanh:
- Mấy người là ai?
Nhật Linh ngạc nhiên. Đúng là Bảo Khánh với Diêm ca thì Boss chưa gặp, nhưng chẳng lẽ không nhớ cả cô sao? Hây cậu không nhìn thấy cô? Vô lí, cô đâu có tàng hình nữa.
- Còn cô nữa, cô không có chân? Cô… cô là… ma? – Khởi Nam như nhận ra sự bất thường, lắp bắp.
Cmn, cậu vừa tỉnh dậy mà sao l