Này này, cậu không dậy đi học à. – Dương Vi đẩy đẩy Hà Trang, nói bằng giọng mơ màng, không buồn mở mắt.
_ Đi học làm gì? Nghỉ một bữa ở nhà chơi với cậu. Mình học ở trường cũ trước mấy bài rồi, chẳng sợ mất bài đâu.
_ Ừ. Vậy ngủ tiếp thôi.
Dương Vi gật gật đầu rồi kéo chiếc chăn lớn trùm kín đầu để khỏi bị chói nắng. Đến khi hai người tỉnh dậy một lần nữa thì đã 10 giờ. Sau khi làm vệ sinh cá nhân và dùng một bữa sáng đơn giản, cả hai cùng nhau ngồi xem phim tình cảm Hàn Quốc, thỉnh thoảng còn la hét vì một diễn viên nào đó. Làm những việc mà những cô bạn thân thường làm cùng nhau.
_ Cậu đến Việt Nam bao lâu rồi?
_ Cũng một tuần. – Dương Vi nhớ lại. Mới một tuần trôi qua mà cô cảm thấy như đã qua một tháng. Có lẽ là quá nhiều việc đã xảy ra khiến cô bị nhầm lẫn về thời gian.
_ Chưa đi đâu đúng không? Mình cũng không biết nhiều nơi lắm. Nhưng mà mình sẽ dẫn cậu đi những nơi mà mình biết.
Sau đó Hà Trang liền kéo Dương Vi ra khỏi nhà để đi tham quan khắp thành phố. Họ đi đến nhiều nơi có phong cảnh đẹp hay những địa điểm nổi tiếng. Đi xem phim, đi bơi, mua sắm… Hưởng thụ một ngày nghỉ ngơi vui vẻ.
Trái ngược với sự thoải mái của Hà Trang và Dương Vi thì tại trường học Hải Anh vẫn ở trong văn phòng Hội học sinh. Hắn chắc chắn mình đã quên đi một điều gì đó rất quan trọng trong việc giúp Dương Vi minh oan. Hôm trước hắn gần như đã nhớ ra điều đó nhưng rồi vì đi tìm cô hắn lại quên đi hết những gì vừa nghĩ ra trước đó. Hải Anh đi vòng vòng trong căn phòng lớn, thứ hắn cần nhớ chỉ ở trong căn phòng này.
Đi khoảng hai vòng, Hải Anh dừng lại trước tủ hồ sơ học sinh. Hắn nhìn cánh cửa không rời mắt, suy nghĩ một lát. Ánh mắt hắn loé lên, cuối cùng Hải Anh đã nhớ mình quên điều gì. Hắn mở cửa tủ hồ sơ ra rồi kéo các kệ dựng giấy tờ ra ngoài. Bên trong là một cánh cửa khác.
Vì tủ hồ sơ khá cao nên Hải Anh không quá khó khăn trong việc bước vào. Hắn vừa đẩy nhẹ chiếc khoá nhỏ ở bên phải liền có một bàn phím cảm ứng hiện ra. Hải Anh lẩm bẩm một hàng mật mã rồi gõ vào, cuối cùng là dùng dấu vân tay xác nhận. Cánh cửa dần dần mở ra. Bên trong là một hệ thống camera hiện đại.
Trường học này là do các tập đoàn lớn đầu tư nên việc lắp đặt các trang thiết bị hiện đại là điều bình thường, kể cả dàn camera này. Nhưng vì không muốn tạo áp lực cho học sinh nên nó không được công khai, chỉ hoạt động ngầm. Hệ thống này chỉ có hiệu trưởng của trường mới nắm rõ, người thứ hai biết đến sự tồn tại của nó là Hội trưởng Hội học sinh Vũ Hải Anh.
Vì chỉ được vị hiệu trưởng bí ẩn kia nói qua một lần vào ngày nhận chức và dàn camera này hầu như không bao giờ cần sử dụng nên qua thời gian Hải Anh đã quên đi sự tồn tại của nó. Cho đến ngày hôm nay. Suýt nữa thì đến cả mật mã mở cửa hắn cũng không nhớ.
Hải Anh ngồi vào vì trí điều khiển nhìn hơn một trăm khung hình lớn nhỏ lấp kín một màn hình lớn. Camera vẫn luôn hoạt động, chưa vào giờ ngừng một lúc nào. Như vậy có lẽ vụ việc ngày hôm đó cũng được ghi lại. Hải Anh bật tua lại đoạn phim ngày hôm đó. Ngay vị trí lớp của Dương Vi, tập trung theo dõi từng hình ảnh trên màn hình.
Hình ảnh cả một lớp học không một bóng người ra vào. Thỉnh thoảng có một vài học sinh vào lớp lấy đồ rồi ra ngay, không có gì khả nghi. Lớp học vẫn cứ yên tĩnh như thế cho đến hơn 15 phút thì học sinh ùa vào lớp. Không có hình ảnh người lạ bước đến chỗ Dương Vi cũng như không nhìn thấy cô quay vào lớp cất đồ. Hải Anh càng xem càng cảm thấy khó hiểu. Nếu trong suốt giờ ra chơi Dương Vi không vào lớp cũng như không thấy bất kì ai khả nghỉ đến gần chỗ cô ngồi thì tại sao sợi dây chuyền lại xuất hiện trong cặp được. Hắn tua lại hai lần vẫn không nhìn thấy được điều gì.
Hải Anh gọi cho Minh Vũ nhờ cậu gọi thêm hai người còn lại cùng tập trung lên văn phòng Hội học sinh. Khi cả ba vừa bước vào thì ai cũng đứng sững người trước dàn camera phía sau tủ hồ sơ, nơi Hải Anh đang ngồi. Thì ra có một hệ thống khổng lồ như thế bên cạnh mỗi ngày mà bọn hắn không hề hay biết.
Đợi bọn họ bước vào đầy đủ và khoá trái cửa bên ngoài thì Hải Anh mới bật lại đoạn băng đó cho cả ba người cùng xem. Hắn chống cằm, mắt không rời màn hình, trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ. Làm sao chuyện đó có thể xảy ra khi không có người nào đến gần chỗ ngồi của Dương Vi.
_ Không hề có ai đến cần cặp của Dương Vi cả, vì thế khả năng vu oan là không có. Em ấy cũng không hề quay về lớp. Thế thì tại sao sợi dây chuyền lại ở trong đó được? Nó tự bay vào hay sao? Mà Gia Huy này, hệ thống này là của gia đình cậu thiết kế. Hai anh em cậu thấy có gì bất thường không?
Hải Anh cất tiếng phá vỡ sự im lặng của bốn người. Gia Huy cùng Gia Hưng chỉ biết lắc đầu nhìn hắn đầy áy náy. Tuy rằng hệ thống này của gia đình bọn họ thiết kế nhưng đây chỉ là một đoạn băng bình thường, không có gì khác thường. Minh Vũ vẫn ngồi bất động quan sát những hình ảnh chuyện động. Sau đó cậu cho phát lại một lần nữa.
Á