XtGem Forum catalog
Màu Của Kí Ức

Màu Của Kí Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326981

Bình chọn: 9.5.00/10/698 lượt.

dựa người vào băng ghế dài, nhìn lên những đám mây đang trôi lơ lửng trên bầu trời, trong lòng bỗng chốc cảm thấy vô cùng cô đơn và lạc lõng.

_ Cậu muốn nghe một câu chuyện không? Đã từng có một gia đình rất hạnh phúc. Nơi đó có ba, có mẹ, có một người anh trai và một cô em gái. Họ cùng nhau trải qua những ngày tháng vất vả nhưng tràn ngập tiếng cười. Nhưng mọi thứ đã dần dần thay đổi. Khi cuộc sống bắt đầu tốt hơn, gia đình bốn người đã bắt đầu xuất hiện những thành viên mới. Họ là những người được thuê để giúp quản lí mọi việc mọi thứ trong nhà. Họ bắt đầu thay thế tất cả.

Hoàng Đăng dừng lại một lát, rồi bỗng dưng quay sang hỏi Hải Anh.

_ Con bé nói tên cho cậu rồi đúng không?

_ Jun. Tôi chỉ biết vậy thôi.

_ Ừ. Jun có một người bạn thân tên là Jen. Buổi tối hôm đó gia đình tôi và Jen tổ chức tiệc, trong lúc mọi người bận rộn, Jun chạy đến xin tôi cho nó cùng cô bạn thân chơi trốn tìm ở vườn sau. Tôi thấy con bé rất muốn đi với lại tôi nghĩ cũng không có việc gì đáng lo nên liền đồng ý mà không hề biết rằng, chính vì quyết định ngày hôm đó mà tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy em gái mình nữa. Khoảng chừng nửa tiếng sau, Jen chạy vào nhà với cả người trầy xước mà thông báo với tôi rằng Jun bị người ta bắt đi mất. Tôi vội vàng chạy đi tìm ba mẹ. Tôi đi khắp nhà vẫn không tìm thấy ba mình. Khi sang phòng của mẹ, đập vào mắt tôi khi đó là đồ đạc bị đập vỡ lại còn có rất nhiều máu. Đêm đó, bọn họ bảo mẹ tôi bị tai nạn vừa qua đời. Em gái tôi thì mất tích. Mọi chuyện vẫn chưa dừng lại tại đó. Vài ngày sau, tôi vô tình biết được việc tai nạn của mẹ và em gái tôi là do người ta sắp đặt. Chính là quản gia và con gái bà ta. Một tháng sau, ba tôi tái hôn cùng vị quản gia đó, sau này ông vẫn không tìm hiểu chuyện của mẹ và Jun. Tôi đã nghĩ rằng Jun đã bị người ta giết, trong suốt những năm qua không một ngày nào tôi không sống trong sự căng thẳng và dày vò. Khi biết tin con bé được cậu cứu, nó vẫn còn sống. Tôi thật sự rất cảm kích.

Nghe xong câu chuyện dài và đầy xót xa kia, Hải Anh không khỏi cảm thấy lo lắng cho Jun. Nếu như cô bé biết được những sự thật này, sẽ đau đớn biết bao nhiêu. Hắn vẫn còn nhớ rõ gương mặt hạnh phúc đó khi nhắc đến gia đình của mình.

_ Cậu đã hiểu lí do tôi không muốn nhắc đến Nhã Thư rồi chứ? Mẹ cô ta là kẻ huỷ hoại gia đình tôi.

_ Anh đã bao giờ thử tìm Jun chưa?

_ Tôi không có cơ hội đó. Tôi vẫn luôn bị bà ta giám sát. Còn chưa biết khi nào tôi sẽ chết. Thôi, dù sao chúng ta cũng vừa thân thiết hơn nhỉ. Đi uống bia hay gì đó đi, hôm nay tôi mời. Cậu còn phải thông báo về tình hình ở trường đấy.

Hoàng Đăng rời khỏi ghế. Gương mặt trở nên vui vẻ lại như lúc đầu, xem như câu chuyện đau lòng vừa rồi là chuyện của người khác, anh chỉ là người vô tình chứng kiến và kể lại thôi.



Buổi tối khi Hoàng Đăng về đến nhà đã thấy Hà Trang đứng chờ ở cửa. Cô nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, khẽ nhíu mày.

_ Anh uống rượu à?

Nhìn bộ dáng này của Hà Trang, Hoàng Đăng bật cười. Anh bước đến xoa đầu cô rồi bước vào trong nhà.

_ Trông em giống mấy bà vợ già khó tính quá Jen à.

_ Anh mới là bà vợ già.

_ Nhà em có khách à?

Hoàng Đăng nhìn chỗ để giày đã có thêm một đôi giày khác. Ngay cả trên bàn ăn cũng có 2 bộ chén đũa.

_ À. Đúng rồi. Bạn thân em. Cô ấy đang ở trong phòng anh. Vô nói chuyện tí đi.

_ Không đâu. Anh đâu biết bạn em. Mà em có bạn thân từ khi nào vậy?

_ Em mãi mãi chỉ có một người bạn thân mà thôi.

Nghe lời nói đầy ẩn ý của Hà Trang, tim Hoàng Đăng như rớt mất một nhịp. Anh dừng lại trước cửa phòng mình, một nơi vô cùng quen thuộc nhưng không biết vì sao chân anh như có vật gì kéo xuống, mãi không dám nhúc nhích, tay siết chặt nắm cửa. Nếu như Hà Trang nói thật...

Cạch!

_ Trang này, tại sao cậu cho mình xem lại mấy hình cũ của anh Đăng vậy? Bây giờ anh ấy khác xưa quá, còn đeo khuyên tai nữa chứ.

Dương Vi nghe tiếng mở cửa cứ tưởng là Hà Trang nên không nhìn lại mà mặt câu hỏi. Cô lật đi lật lại những tấm hình gần đây nhất, chàng trai cao ráo với máu tóc màu nâu đỏ đặc trưng, cùng nụ cười nhàn nhạt. Trong lòng cô bỗng dưng buồn đến kì lạ không biết đến bao giờ cô mới được gặp lại anh.

_ Ủa, sao cậu không nói gì vậy?

Thấy không gian xung quanh yên tĩnh đến kì lạ, Dương Vi đành rời mắt khỏi album nhìn về phía cửa.

Cánh cửa được mở ra một nửa, một chàng trai đang đứng bất động ở đó nhìn cô chằm chằm. Mái tóc màu nâu đỏ đặc trưng giống hệt trong hình. Chỉ là bây giờ anh không cười nữa. Tay cầm album của Dương Vi run nhẹ. Cuốn album rơi xuống đất. Anh trai cô, anh trai cô đang đứng phía trước. Khoảng cách của hai người rất gần nhưng cũng thật xa. Dương Vi sợ rằng mình chỉ đang mơ, sợ rằng anh sẽ biến mất. Nước mắt cô trào ra.

_ Anh... anh hai. - Dương Vi khó khăn thốt lên.

Hai chân Hoàng Đăng như được tiếp thêm sức mạnh vô hình, a