n cũng thắng được
cả. Vì nó là trò chơi may rủi, nên vì vậy...có may thì phải có rủi. Khi ấy thì
số phận lại làm chủ cậu. Nếu cậu không tìm được cách để thắng được kênh bạc lớn
này, cậu sẽ mất trắng. Tương tự như vậy, nếu cậu không thể thắng lại được số phận
cậu sẽ mất tất cả. Và khi đó cậu buộc phải thay đổi cho dù từ tận đáy lòng cậu
không hề mong muốn có sự thay đổi này.
Đó là tất cả những gì mà Gia Huy đã học được từ người anh
cùng cha khác mẹ của mình. Mâu thuẫn giữa người anh và ba mẹ cậu đã đi đến chỗ
không thể nào tháo gỡ được. Và giờ, anh ta thay đổi hoàn toàn...
_ Nói như cậu...điều đó...có nghĩa là cậu bất chấp...mọi thủ
đoạn để thay đổi cuộc đời mình.
Chất giọng của Quỳnh Băng trở nên hoang mang. Bất giác nó cảm
thấy lạnh xương sống khi nghĩ đến cảnh Gia Huy gật đầu thừa nhận những gì nó
nói. Hơi thở của nó dường như đã gấp gáp hơn.
_ Không!- Chất giọng của Gia Huy hơi cứng lại.- Là làm tất cả
bằng mọi cách có thể chứ không phải là bất chấp mọi thủ đoạn.
“Phù” Quỳnh Băng khẽ thở ra.
_ Nếu nói như thế thì...cuộc sống trước kia của cậu...rất phức
tạp.- Quỳnh Băng tiếp tục chủ đề.
_ Có thể nói là như thế!- Chất giọng của Gia Huy trở nên trầm
hẳn.
Đôi mắt của Gia Huy lúc này trở nên xa xăm hẳn khiến cho người
ta có cảm giác rằng chất chứa trong đôi mắt ấy là ngàn nỗi buồn của thế gian
này...
_ Tớ luôn mơ về một cuộc sống đơn giản, bình dị và vui vẻ
như lúc này. Nhưng điều ấy là rất khó. Ngay cả lúc này tớ cũng thấy nó thật xa
vời.
_ Có vẻ như gia đình cậu...khá phức tạp.
_ Không sai!- Gia Huy khẽ mỉm cười, nhưng đó không phải là một
nụ cười thích thú.- Bây giờ, tớ đang gặp rắc rối. Rắc rối ấy không lớn nhưng
cũng không phải là nhỏ. Nên vì vậy tớ không thể thân thiện như trước kia nữa.
_ Nghe cái cách cậu nói cứ như là...nếu ai chơi với cậu thì
người đó sẽ chết vậy.
Dứt câu, Quỳnh Băng bật cười.
Dù là buộc miệng, nhưng Quỳnh Băng đã nói trúng tình hình của
Gia Huy lúc này. Cậu khẽ nhắm mắt lại và ép thật chặt nỗi đau vào lòng “Đúng thế
đấy Quỳnh Băng à! Và người mình buộc phải giữ khoảng cách càng xa càng tốt
chính là cậu đấy. Mình không thể để cậu gặp nguy hiểm vì mình được...Quỳnh Băng
à...Anh yêu em rồi đấy! Yêu rất nhiều! Em có biết không? Nên vì thế, khi sóng
gió trong đời anh còn chưa qua đi, anh buộc phải giữ khoảng cách với em...”
_ Này cậu sao thế?
Quỳnh Băng lên tiếng kéo Gia Huy về với thực tại. Cậu chậm
rãi mở mắt ra và ngay lập tức, cậu nhìn thấy nét lo lắng trên gương mặt hồn
nhiên của nó.
_ Cậu bị đau à? Cảm nắng hả?
_ Không có! Tớ ổn! Cậu yên tâm!
Nói đoạn Gia Huy đứng lên phủi phủi quần áo.
_ Hết giờ khảo cung rồi! Chúng ta về thôi!- Gia Huy cười
ranh mãnh.
_ Cái gì mà khảo cung?- Quỳnh Băng đứng hẳn lên và gằng từng
tiếng một.
_ Nhớ! Hãy giữ khoảng cách với tớ!
Nói đoạn Gia Huy chậm rãi tiến về phía cây xe đạp của mình.
_ Trời tối rồi đấy! Cậu về đi nếu không sẽ bị no đòn đấy.
...Bóng dáng của Gia Huy dần xa dần. Rồi bóng dáng ấy nhanh
chóng trở thành một dấm chấm nhỏ xíu...
...Những gì Gia Huy vừa nói với Quỳnh Băng đều vang lại
trong đầu nó, không sai một chữ nào cả. Nhưng dường như cái đầu của nó không chịu
hiểu thông suốt lời cảnh báo của Gia Huy thì phải. Bởi vì ngay lúc này đây....à
nhầm! Lúc nãy, trong lúc “khảo cung” Gia Huy, nó đã làm rõ được tình cảm của
mình rằng...nó đã cảm nắng Gia Huy rất nặng rồi, cảm nắng đến độ vô phương cứu
chữa rồi! Nó cũng nhận ra rằng người ta không thể sống mãi với quá khứ được. Bởi
quá khứ là của ngày hôm qua và nó chỉ nên tồn tại trong kí ức mà thôi, chỉ có
như vậy quá khứ mới trở nên đáng giá. Hiện tại là hôm nay. Tương lai là của
ngày mai. Nên vì vậy nó phải sống thật ý nghĩa cho hiện tại và đặt mục tiêu cho
tương lai. Tình cảm nó dành cho Hải Luân, nó sẽ mãi mãi trân trọng. Nhưng nó sẽ
không thể sống mãi với kí ức quá ư vô tư ấy được. Nó cần phải sống cho hiện tại
và nghĩ đến tương lai nhiều hơn. Điều đó đồng nghĩa với việc: Hải Luân giờ đối
với nó sẽ là một mối tình tuổi thơ đáng để trân trọng và giữ gìn trong miền kí ức.
Và chắc chắn rằng kí ức ấy sẽ không phôi phai theo tháng năm. Còn quan trọng với
nó bây giờ là hiện tại. Và hiện tại của nó là nó đã thích Gia Huy rồi. Nên vì vậy,
nó sẽ tìm mọi cách để giúp Gia Huy có cuộc sống mà cậu mong muốn, một cuộc sống
bình dị, giản đơn và vui vẻ (mục tiêu tương lai gần).
Cái im lặng bao trùm lên bầu không khí vốn dĩ đã ngột ngạt của
cả căn phòng này. Và dường như gió từ bên ngoài thổi vào cũng không thể làm tan
đi bầu không khí đã trở nên đặc quánh đến khó thở của căn phòng.
Một cách khoan thai, người phụ nữ mặc bộ váy liền màu đen đặt
tay xuống bệ cửa sổ. Dường như, bà đang cân nhắc, tính toán thật kỹ điều gì đó.
Đã bước sang cái dốc bên kia của cuộc đời, xã hội này đã dạy cho bà rất nhiều
điều có ý nghĩa. Những kinh nghiệm của cuộc sống, sự